CẦU NGUYỆN CHUNG
Hai người kết giải đồng tâm,
Khi than thở nguyện, khi thầm lặng xin.
Cùng nhau chung một niềm tin,
3390. Trời cao Cha sẽ cúi nhìn thật sâu.
Ba người hiệp một ý cầu,
Có Ta ngự giữa ướp dầu lời kinh.
HAI NGƯỜI ĐẦY TỚ MẮC NỢ
Phê-rô vội tiến đến trình :
”Lạy Thầy có phải chính mình phải tha,
Khi người xúc phạm đến ta,
Bảy lần là số kể ra đã nhiều ?”
Chúa rằng : “Chẳng phải bấy nhiêu,
Bảy mươi lần bảy cũng đều phải tha.
Có nhà vua muốn kiểm tra,
3400. Thử xem có chuyện bê tha gì nào.
Người ta dẫn một tên vào,
Nợ vua vạn nén muốn đào phương xa.
Vua truyền đem bán hắn ta,
Bán con bán vợ bán gia sản trừ.
Tội nhân quì xuống khóc ròng;
Muôn tâu bệ hạ rủ lòng thương con.
Con thề có nước có non,
Ít lâu con sẽ vuông tròn trả xong.
Vua nghe hắn khóc động lòng,
3410. Ban ơn xá nợ, xá vòng lao lung.
Vừa ra khỏi cổng hoàng cung,
Gặp người nợ hắn trăm đồng chưa lâu.
Hắn liền bóp cổ đè đầu :
Nợ tao không trả, tao đâu chịu hòa.
Mặc cho bạn hắn kêu ca,
Dập đầu xin hắn hoãn ra ít ngày.
Khốn thay ! Hắn chẳng nới tay,
Bắt đem bỏ ngục chờ ngày trả xong.
Bạn bè đau khổ buồn lòng,
3420. Người sao nghĩa bội, ân vong lạ lùng !
Đưa nhau trở lại hoàng cung,
Cho vua hay chuyện não nùng thương tâm.
Nhà vua nổi giận hầm hầm,
Cho đòi hắn tới ầm ầm ra oai :
Hỡi thằng bạc ác vô loài,
Phần mày, Ta đã đoái hoài xót thương.
Khỏi tội vạ hết tai ương,
Sao mày độc địa vô lương với người ?
Vua truyền tống ngục tức thời,
3430. Ngày nào trả hết nợ đời mới xong.
Các con ví chẳng thực lòng,
Yêu nhau tha thứ như trong một nhà.
Trên trời đến lượt Cha Ta,
Cũng không tha thứ làm hòa với đâu”.
Nghe bài giáo huấn cao sâu,
Mọi người im lặng cúi đầu trở ra.
Hai người kết giải đồng tâm,
Khi than thở nguyện, khi thầm lặng xin.
Cùng nhau chung một niềm tin,
3390. Trời cao Cha sẽ cúi nhìn thật sâu.
Ba người hiệp một ý cầu,
Có Ta ngự giữa ướp dầu lời kinh.
HAI NGƯỜI ĐẦY TỚ MẮC NỢ
Phê-rô vội tiến đến trình :
”Lạy Thầy có phải chính mình phải tha,
Khi người xúc phạm đến ta,
Bảy lần là số kể ra đã nhiều ?”
Chúa rằng : “Chẳng phải bấy nhiêu,
Bảy mươi lần bảy cũng đều phải tha.
Có nhà vua muốn kiểm tra,
3400. Thử xem có chuyện bê tha gì nào.
Người ta dẫn một tên vào,
Nợ vua vạn nén muốn đào phương xa.
Vua truyền đem bán hắn ta,
Bán con bán vợ bán gia sản trừ.
Tội nhân quì xuống khóc ròng;
Muôn tâu bệ hạ rủ lòng thương con.
Con thề có nước có non,
Ít lâu con sẽ vuông tròn trả xong.
Vua nghe hắn khóc động lòng,
3410. Ban ơn xá nợ, xá vòng lao lung.
Vừa ra khỏi cổng hoàng cung,
Gặp người nợ hắn trăm đồng chưa lâu.
Hắn liền bóp cổ đè đầu :
Nợ tao không trả, tao đâu chịu hòa.
Mặc cho bạn hắn kêu ca,
Dập đầu xin hắn hoãn ra ít ngày.
Khốn thay ! Hắn chẳng nới tay,
Bắt đem bỏ ngục chờ ngày trả xong.
Bạn bè đau khổ buồn lòng,
3420. Người sao nghĩa bội, ân vong lạ lùng !
Đưa nhau trở lại hoàng cung,
Cho vua hay chuyện não nùng thương tâm.
Nhà vua nổi giận hầm hầm,
Cho đòi hắn tới ầm ầm ra oai :
Hỡi thằng bạc ác vô loài,
Phần mày, Ta đã đoái hoài xót thương.
Khỏi tội vạ hết tai ương,
Sao mày độc địa vô lương với người ?
Vua truyền tống ngục tức thời,
3430. Ngày nào trả hết nợ đời mới xong.
Các con ví chẳng thực lòng,
Yêu nhau tha thứ như trong một nhà.
Trên trời đến lượt Cha Ta,
Cũng không tha thứ làm hòa với đâu”.
Nghe bài giáo huấn cao sâu,
Mọi người im lặng cúi đầu trở ra.