MẸ KHÓC CON

Có một phụ nữ, mặc cái váy màu hồng vừa khóc vừa kêu : “Con ơi, con ơi”, có người hỏi bà ta khóc ai vậy, bà ta đáp : “Ba của nó là rể của ba tôi, ba của tôi là bố vợ của ba nó”.

(Nhã Ngược)

Suy tư :

Có những người làm nghề khóc thuê khóc mướn, khi họ khóc thì kể lể lâm ly bi đát như khóc thương người thân yêu của mình, nhưng trong lòng họ thì một chút bi ai cũng không có.

Có những người vì muốn cho mọi người biết mình cũng có hiếu với bố mẹ, nên khi bố mẹ chết thì thuê những người khóc mướn đến khóc giùm, để cho thêm đậm nét bi ai, còn chính họ thì không chảy một giọt nước mắt, nhưng họ thích kể dài dòng những chuyện về mình đã báo hiếu và lo lắng cho bố mẹ đến hao tiền tốn của, sức khỏe hao mòn, vân vân và vân vân.

Con cái có thể mứơn người khóc thuê đến để “khóc giùm” cho mình khi cha mẹ qua đời, bởi vì thời nào và xã hội nào cũng có những người con bất hiếu với cha mẹ, tức là không nghĩ đến công lao sinh thành dưỡng dục của cha mẹ.v.v... Nhưng cha mẹ thì không thể kiếm người khóc mướn cho mình khi con của họ qua đời, bởi vì không ai yêu thương con cái cho bằng cha mẹ, và không một người nào có quả tim yêu thương con cho bằng cha mẹ, và bởi vì “nước mắt thì chảy xuống chứ không chảy lên”.

Tình thương của con cái đối với cha mẹ giống như một giọt nước trong đại dương mà thôi...