Anh chị em thân mến,

1. Sứ vụ truyền giáo của Giáo hội cốt yếu là loan truyền tình yêu, lòng thương xót và tha thứ của Thiên Chúa được mặc khải cho nhân loại qua cuộc đời, cái chết và sự phục sinh của Ðức Giê-su Ki-tô, Chúa chúng ta. Ðó chính là việc loan báo Tin mừng: Thiên Chúa yêu chúng ta và muốn mọi dân tộc hiệp nhất trong lòng thương xót yêu thương của Người, Người tha thứ chúng ta và mời gọi chúng ta tha thứ cho những người khác dù bị những xúc phạm trầm trọng nhất. Ðó là Lời hoà giải được giao phó cho chúng ta, bởi vì, như thánh Phao-lô nói, "trong Ðức Kitô, Thiên Chúa đã cho thế gian được hòa giải với Người. Người không còn chấp tội nhân loại nữa, và giao cho chúng tôi công bố lời hòa giải" (2 Cr 5,19). Những lời này vang vọng và nhắc lại tiếng kêu lớn từ trái tim Ðức Ki-tô trên thánh giá "Lạy Cha, xin tha cho họ, vì họ không biết việc họ làm" (Lc 23,34).

Ðó là tổng hợp nội dung căn bản của Ngày Chúa nhật Truyền giáo mà chúng ta sẽ cử hành vào ngày Chúa nhật 20 tháng Mười, với chủ đề có tính thúc bách: "Truyền giáo là loan báo sự tha thứ". Mặc dù biến cố này được lập lại mỗi năm, trải qua thời gian, nó không mất đi ý nghĩa đặc biệt và tầm quan trọng, bởi vì truyền giáo là lời đáp trả của chúng ta với lệnh truyền tối cao của Ðức Giê-su: "Vậy anh em hãy đi và làm cho muôn dân trở thành môn đệ? dạy bảo họ tuân giữ những điều Thầy đã truyền cho anh em" (Mt 28,19-20).

2. Vào lúc khởi đầu thiên niên kỷ thứ ba, bổn phận truyền giáo vẫn còn khẩn cấp hơn, bởi vì như tôi đã nói trong thông diệp Redemptoris missio "Con số những người chưa biết Ðức Ki-tô và chưa gia nhập Giáo hội vẫn không ngừng gia tăng, thậm chí đã tăng gấp đôi từ sau Công đồng. Khi ta lưu ý đến số người đông đảo đó, được Chúa Cha yêu thương và gởi Con mình cho họ, sứ vụ truyền giáo của Giáo hội quả là khẩn cấp" (số 3).

Với vị Tông đồ và nhà truyền giáo vĩ đại là thánh Phao-lô, chúng ta muốn lập lại: "Thật vậy, đối với tôi, rao giảng Tin Mừng không phải là lý do để tự hào, mà đó là một sự cần thiết bắt buộc tôi phải làm. Khốn thân tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng!? đó là một nhiệm vụ Thiên Chúa giao phó cho tôi" (1 Cor 9,16.17). Chỉ duy tình yêu của Thiên Chúa mới có khả năng biến đổi thành anh em chị em của các dân tộc thuộc mọi chủng tộc và văn hoá, có thể chữa lành những chia rẽ đau đớn, xung đột ý thức hệ, chênh lệch về mặt kinh tế và bạo lực đang vẫn áp bức nhân loại.

Tất cả chúng ta đều ý thức đến những cuộc chiến tranh và cách mạng tàn khốc, gây đổ máu, và những xung đột tiếc thay vẫn gây ưu phiền cho thế giới như một bệnh dịch. Tuy nhiên ta cũng không thể phủ nhận có một nỗi khát khao của những người nam, người nữ, dẫu sống trong sự nghèo đói tàn khốc về mặt thiêng liêng và vật chất, họ hết sức khát khao Thiên Chúa và lòng thương xót của Người. Lời mời gọi loan báo Tin mừng của Chúa vẫn còn có giá trị cho ngày hôm nay: quả thực còn cấp bách hơn nữa.

3. Trong tông thư Novo Millennio ineunte tôi đã nhấn mạnh đến tầm quan trọng của việc chiêm ngưỡng khuôn mặt Ðức Ki-tô đau khổ và vinh quang. Cốt lõi của sứ điệp ki-tô giáo là loan báo mầu nhiệm phục sinh của Ðức Ki-tô, Ðấng đã chịu đóng đinh và đã sống lại. Khi chiêm ngưỡng khuôn mặt của Ðấng chịu đóng đinh đang hấp hối, "chúng ta chạm trán với khía cạnh nghịch lý nhất của mầu nhiệm của Người, khi nó được tỏ bày trong giờ sau hết của Người, trên Thánh Giá (số 25). Trên Thánh giá, Thiên Chúa mặc khải cho chúng ta trọn vẹn tình yêu của Người. Thánh giá là chìa khoá dẫn ta đến với "lẽ khôn ngoan, nhưng không phải là lẽ khôn ngoan của thế gian, cũng không phải của các thủ lãnh thế gian này? nhưng là lẽ khôn ngoan nhiệm mầu của Thiên Chúa đã được giữ bí mật" (1 Cr 2,6.7).

Thánh giá, trên đó khuôn mặt vinh quang của Ðức Ki-tô phục sinh toả sáng, dẫn đưa chúng ta đến sự viên mãn đời sống ki-tô hữu và tình yêu hoàn hảo, bởi vì nó mặc khải rằng Thiên Chúa khao khát chia sẻ với nhân loại cuộc sống, tình yêu, sự thánh thiện của chính Người. Dưới ánh sáng này của mầu nhiệm này, khi nhớ lại những lời của Chúa: "Hãy nên hoàn thiện như Cha anh em trên trời là Ðấng hoàn thiện" (x. Mt 5,48), Giáo hội hiểu biết rõ hơn rằng sứ vụ của mình sẽ vô nghĩa nếu nó không dẫn đến sự viên mãn của đời sống ki-tô hữu, nghĩa là tình yêu và sự thánh thiện trọn hảo. Khi chiêm ngưỡng Thánh giá, chúng ta học cách sống khiêm nhường và tha thứ, hoà bình và hiệp thông. Ðó là kinh nghiệm của thánh Phao-lô khi ngài viết cho tín hữu Ê-phê-xô: "Vậy, tôi là người đang bị tù vì Chúa, tôi khuyên nhủ anh em hãy sống cho xứng với ơn kêu gọi mà Thiên Chúa đã ban cho anh em. Anh em hãy ăn ở thật khiêm tốn, hiền từ và nhẫn nại; hãy lấy tình bác ái mà chịu đựng lẫn nhau. Anh em hãy thiết tha duy trì sự hiệp nhất mà Thần Khí đem lại, bằng cách ăn ở thuận hòa gắn bó với nhau" (Ep 4,1-3). Và với người Cô-lô-xê, ngài thêm: "Anh em là những người được Thiên Chúa tuyển lựa, hiến thánh và yêu thương. Vì thế, anh em hãy có lòng thương cảm, nhân hậu, khiêm nhu, hiền hòa và nhẫn nại. Hãy chịu đựng và tha thứ cho nhau, nếu trong anh em người này có điều gì phải trách móc người kia. Chúa đã tha thứ cho anh em, thì anh em cũng vậy, anh em phải tha thứ cho nhau. Trên hết mọi đức tính, anh em phải có lòng bác ái: đó là mối dây liên kết tuyệt hảo. Ước gì ơn bình an của Ðức Kitô điều khiển tâm hồn anh em, vì trong một thân thể duy nhất, anh em đã được kêu gọi đến hưởng ơn bình an đó" (Cl 3,12.15).

4. Anh chị em rất thân mến, tiếng kêu của Ðức Ki-tô trên Thánh giá (x. Mt 27,46) không phải là tiếng kêu khốn khổ của một con người thất vọng, đó là lời cầu nguyện của Người Con hiến dâng mạng sống cho Chúa Cha vì phần rỗi của toàn thể nhân loại. Từ Thánh giá, Ðức Giê-su tỏ lộ các điều kiện giúp ta tha thứ. Ðáp lại lòng hận thù đã đưa đẩy các kẻ bách hại đóng đinh Người trên Thánh giá, Người cầu nguyện cho họ. Người không chỉ tha thứ cho họ, Người tiếp tục yêu thương họ, muốn cho họ điều thiện hảo và chuyển cầu cho họ. Cái chết của Người trở thành sự thực hiện viên mãn của Tình yêu.

Ðối diện với mầu nhiệm vĩ đại của Thánh giá, chúng ta chỉ biết phủ phục tôn thờ. "Ðể đem con người về với thánh nhan Chúa Cha, Chúa Giêsu không những mang lấy gương mặt con người, nhưng Người còn chất lên mình "gương mặt" của sự tội. "Ðấng chẳng hề biết tội là gì, thì Thiên Chúa đã biến Người thành hiện thân của tội lỗi vì chúng ta, để làm cho chúng ta nên công chính trong Người" (2 Cr 5,21)" (Novo Millennio ineunte, số 25). Sự tha thứ trọn vẹn của Ðức Ki-tô, tha thứ cho những kẻ bách hại Người nữa, là khởi đầu cho sự công chính mới mẻ của Nước trời cho tất cả mọi người.

Trong bữa tiệc ly, Ðấng cứu chuộc đã nói với các tông đồ: "Thầy ban cho anh em một điều răn mới là anh em hãy yêu thương nhau; anh em hãy yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em. Ở điểm này, mọi người sẽ nhận biết anh em là môn đệ của Thầy: là anh em có lòng yêu thương nhau." (Ga 13,34.35).

5. Ðức Ki-tô phục sinh ban bình an cho các môn đệ của Người. Giáo hội, trung thành với lệnh truyền của Chúa, tiếp tục loan báo và truyền bá bình an của Người. Qua việc loan truyền Tin mừng, các tín hữu giúp mọi người nhận thức rằng chúng ta đều là anh em, chị em với nhau và, là những người hành hương trên trái đất này, dù bước đi trên những con đường khác nhau, tất cả chúng ta đều đi trên con đường của chúng ta tiến về Quê hương chung mà Thiên Chúa, bằng những đường lối mà chỉ mình Người mới biết, không ngừng chỉ cho chúng ta. Con đường chính yếu của truyền giáo là đối thoại chân thành (x. Ad gentes, số 7; Nostra aetate, số 2), "đối thoại không phải bắt nguồn từ một chiến lược hay lợi ích riêng tư" (Redemptoris missio, số 56) cũng chẳng phải là cùng đích. Trái lại, đối thoại trao đổi với người khác với lòng kính trọng và thông hiểu, bằng cách khẳng định những nguyên tắc mà ta tin và bằng cách loan báo trong yêu thương những chân lý đức tin sâu xa nhất, đó là niềm vui, hi vọng và ý nghĩa cuộc đời. Quả thế, đối thoại là sự thực hiện một thúc đẩy thiêng liêng dẫn đến "thanh luyện và sám hối nội tâm; nếu được thực hiện trong thái độ sẵn sàng vâng theo sự hướng dẫn của Chúa Thánh Thần, sẽ mang lại nhiều kết quả thiêng liêng" (ibid., số 56). Dấn thân trong cuộc đối thoại đầy tinh thần lắng nghe và kính trọng là điều kiện không thể thiếu của chứng tá đích thực về tình yêu cứu độ của Thiên Chúa.

Cuộc đối thoại này được liên kết chặt chẽ với thái độ sẵn sàng tha thứ, bởi vì một con người tha thứ mở rộng tâm hồn cho người khác và học biết yêu thương và hiểu biết người khác bằng cách sống hoà hợp với họ. Vì lẽ hành vi tha thứ, theo gương Ðức Giê-su, thách thức và mở rộng cõi lòng, chữa lành vết thương của tội lỗi và chia rẽ và tạo nên sự hiệp thông đích thực.

6. Việc cử hành ngày Chúa nhật truyền giáo trao ban một cơ hội để kiểm điểm chính mình theo những đòi hỏi của tình yêu vô biên của Thiên Chúa. Tình yêu đòi hỏi dức tin; tình yêu mời gọi chúng ta đặt hết lòng tin tưởng vào Người. "Không có đức tin, thì không thể làm đẹp lòng Thiên Chúa, vì ai đến gần Thiên Chúa, thì phải tin là có Thiên Chúa và tin Người là Ðấng ban phần thưởng cho những ai tìm kiếm Người" (Dt 11,6).
Vào dịp lặp lại thường niên này, chúng ta được mời gọi chuyên cần cầu nguyện cho công cuộc truyền giáo và cộng tác bằng mọi thứ phương tiện vào hoạt động của Giáo hội trên khắp thế giới để xây dựng Nước Trời, "một Vương quốc vĩnh cửu và vô biên: Vương quốc đầy tràn sự thật và sự sống, đầy tràn ân sủng và thánh thiện, đầy tràn tình thương, công lý và bình an" (Kinh tiền tụng lễ Ðức Ki-tô Vua). Nhất là bằng cuộc sống mà chúng ta được mời gọi nêu lên chứng tá về sự gắn bó trọn vẹn với Ðức Ki-tô và Tin mừng của Người.

Vâng, chúng ta đừng bao giờ hổ thẹn về Tin mừng và đừng sợ loan báo rằng chúng ta là ki-tô hữu, khi che dấu đức tin của chúng ta. Trái lại, chúng ta phải tiếp tục rao truyền, mở rộng những không gian cho việc loan báo ơn cứu độ, bởi vì Ðức Giê-su đã hứa sẽ ở cùng chúng ta cho đến tận thế và Người luôn ở giữa các môn đệ của Người.

Chúa nhật truyền giáo, ngày lễ của công cuộc truyền giáo, giúp chúng ta khám phá giá trị của ơn gọi riêng và chung của chúng ta. Nó thúc đẩy chúng ta đi đến với "những người anh em bé nhỏ nhất" (x. Mt 25,40) qua những công cuộc truyền giáo trên khắp cùng cõi đất. Ðó là nhiệm vụ của các Hội Giáo hoàng Truyền giáo luôn sẵn sàng phục vụ công cuộc truyền giáo của Giáo hội, khi bảo đảm rằng những người bé nhỏ nhất không thiếu những người chia sẻ với họ bánh Lời Chúa và tiếp tục mang đến cho họ quà tặng là tình yêu vô tận tuôn trào từ trái tim Ðấng Cứu độ.

Anh chị em rất thân mến, chúng ta hãy giao phó sự cam kết loan báo Tin mừng này và như thế toàn bộ hoạt động Phúc âm hoá của Giáo hội cho rất thánh Trinh nữ Ma-ri-a, Nữ hoàng của công cuộc truyền giáo. Ước gì Mẹ đồng hành với chúng ta trên con đường khám phá, loan báo và làm chứng cho tình yêu của Thiên Chúa, Ðấng tha thứ và ban tặng bình an cho nhân loại.

Với những tình cảm này, cho các nhà truyền giáo trên khắp thế giới, cho những ai đồng hành với họ qua kinh nguyện và trợ giúp huynh đệ, cho các cộng đoàn ki-tô hữu mới thiết lập hay đã có lâu, tôi vui sướng ban phép lành toà thánh và khẩn cầu cho tất cả anh chị em sự che chở luôn luôn của Chúa.

Vatican, 19 tháng 5, 2002, Lễ Hiện xuống.

+ Gio-an Phao-lô II