MẮT SAU LƯNG

Đại thần Trần Âm lên triều, mũ quan đội sai vị trí, dải tua mũ rủ xuống sau đầu. Ông ta nhìn thấy dải mũ quan của đồng sự đều nghiêm trang rủ phía trước, rồi lại nhìn xuống dưới cằm mình thì rất kinh hãi, nói : “Tại sao chỉ có mình tôi không có dây tua mũ thế này ?”

Có một đồng liêu vừa sửa mũ giùm ông ta cho ngay ngay vừa nói : “Ông cũng có dây tua mũ đấy chứ, chỉ độc nhất là không có con mắt ở sau lưng”.

(Nhã Ngược)

Suy tư :

Con mắt thì luôn ở phía trước mặt để thấy, cho nên mới nói “con mắt là cửa sổ của tâm hồn”.

Con mắt thì luôn nằm phía trước để dễ dàng nhìn thấy những người bất hạnh mà giúp đỡ ủi an, để nhìn thấy tha nhân đang đau khổ vì nhiều hoàn cảnh xảy đến cho họ, đó là sự sắp đặt khôn ngoan của Thiên Chúa nơi con người.

Trong xã hội ngày nay có rất nhiều người đặt con mắt sau lưng nên không nhìn thấy ai cả, họ chỉ nhìn thấy mình mà thôi : Họ thấy mình sao ăn uống toàn là thịt cá quá ngán nên đòi hỏi phải thay đổi thực đơn ngon hon, nên họ không thấy chúng quanh họ có nhiều người chỉ mong có cơm ăn để sống là được rồi; họ thấy mình đi chiếc xe dream II mà sao không thấy “ngầu” nên thay xe như thay áo, họ không nhìn thấy người anh em chì mong sao có chiếc xe đạp cũ để đi học đi làm. Tại sao họ lại như thế, thưa là vì họ để con mắt ở sau lưng miình...

Con mắt thì luôn ở phía trước nên nó nhìn thấy được tha nhân nhưng nó lại không thấy chính mình, đó là một bài học tu đức mà Thiên Chúa dạy chúng ta phải đào sâu và học hỏi nơi con mắt : nhìn thấy những khó khăn của tha nhân trước, rồi sau đó mới nhìn thấy mình.

Hạnh phúc là ở đó vậy !