MEN NGƯỜI BIỆT PHÁI

Mặt trời giải nắng lên thềm,

3130. Người đi kẻ ở một niềm chua cay.

Biển hồ chói rạng trời mây,

Buồm xuôi gió thuận nửa ngày đến nơi.

Nhìn nhau môn đệ rối bời,

Đi quên mang bánh cứ ngồi trầm ngâm.

Chúa rằng : “Giữ thế kẻo lầm,

Men người biệt phái đụng nhằm là nguy.”

Ý Thầy môn đệ luận suy :

Chẳng qua vì mấy bánh mì quên đem.

Rõ lòng ý họ Chúa thêm :

3140. Chao ôi ! Những kẻ yếu mềm kém tin.

Những là chậm hiểu mau quên,

Hỏi năm chiếc bánh, năm ngàn người ăn.

Còn dư mấy thúng vụn vằn ?

Bốn ngàn ăn bảy, mấy ngần còn dư ?

Chúng con quên cả rồi ư ?

Sao đem chuyện bánh suy tư luận bàn ?

Ý Thầy bảo phải khôn ngoan,

Chớ thân Sa-đốc, chớ gần Phai-siêu.

Men đây là thứ giáo điều,

3150. Khó nhai, khó nuốt, khó tiêu vô cùng.

Nghe lòng, lòng những thẹn thùng

Nghe Thầy, Thầy vẫn khoan dung hiền hòa.