SẠCH BỀ NGOÀI VÀ BỀ TRONG (bài 2)

Dám đem mệnh lệnh ông bà,

Dạy như luật Chúa ban ra không bằng.

Luật Trời thì các ngươi quăng,

3010. Mà khư khư giữ thói xằng người xưa.

Dám coi luật Chúa bằng thừa,

Vừa không tôn trọng lại vừa bỏ qua.

Luật rằng : Thảo kính mẹ cha,

Dể duôi cha mẹ tội ra tử hình.

Các ngươi lại dạy đinh ninh :

Ai đem hương hỏa nhà mình lập nên,

Dâng làm của hậu lâu bền,

Ngày sau khỏi phải báo đền mẹ cha.

Thế là luật Chúa bỏ qua,

3020. Khuếch trương tập tục ông bà các ngươi.

Biết là mấy chỗ mấy nơi,

Các ngươi xuyên ý tạc lời như trên.”

Quay sang bên phía dân hiền,

Chúa rằng : “Ngoại vật vào bên trong người

Không làm người mất tốt tươi,

Mất nhân, mất nghĩa, mất vui trong lòng.

Vật nào tích trữ bên trong,

Thừa cơ lựa dịp tháo vòng bung ra,

Mới là những vật xấu xa,

3030. Chạm tai bẩn dạ, chạm da bẩn lòng.”

Câu nầy Chúa phán vừa xong,

Giã từ dân chúng về phòng nghỉ ngơi.

Môn nhân không hiểu trọn lời,

Xin Thầy giải thích cho vơi tâm tình.

Chúa rằng : “Sao chẳng phân minh,

Bao giờ ngoại vật vào mình người ta,

Cửa tim không thể bước qua,

Làm sao đem trút mối tà vô trong ?

Nó qua cửa bụng một vòng,

3040. Quanh qua quẩn lại tạo dòng máu tươi.

Vật gì xuất tự trong người

Tự trong đầu óc mà phơi ra ngoài.

Ví như tham sắc tham tài,

Giết người cướp của vô loài vô lương,

Gian dâm đố kỵ gạt lường,

Ngoại tình phóng đãng thị cường tự kiêu.

Toàn là vật độc búa rìu,

Tạo nên vết bẩn gây nhiều thương vong.