HIV và Hôn phối.
Có hai bạn trẻ một bị mắc bệnh HIV, một không, hai người biết rõ chuyện này và bằng lòng lấy nhau, thì có được làm hôn phối cho đôi này không? Giáo luật và luân lý có cho phép không? Hậu quả sẽ ra sao?
Kính thư, V+
Thăm bạn V+,
Sau khi đọc email ngắn gọn như trên của V+, với kinh nghiệm hay nhận được các thắc mắc, tôi ghi nhận đây chắc là điều thắc mắc của V+ và vì vậy, xin được chia sẻ như sau:
Thứ nhất, trong bất cứ một trường hợp hôn phối nào, linh mục không phải là người “làm hôn phối”. Bí tích hôn phối do hai người nam nữ yêu nhau, muốn thành lập gia đình với nhau cử hành (hay làm).
Thứ hai, linh mục liên hệ có trách nhiệm “điều tra” về sự thong dong (không bị ngăn trở) của hai người đồng thời giúp cho hai người hiểu biết về ý nghĩa, bổn phận và trách nhiệm vợ chồng, cha mẹ, trong đời sống hôn nhân. Linh mục không có bổn phận lo về bệnh nạn tật nguyền của các đương sự (trừ trường hợp linh mục biết căn bệnh - qua tòa ngoài - của một bên có liên hệ đến việc “thiện ích” của đôi bạn hoặc liên hệ đến việc sinh sản con cái mà bên ấy dấu không cho người kia biết).
Giáo luật và luân lý không có những qui định riêng biệt về một hay vài loại bệnh nạn của mọi người khi họ bằng lòng tiến tới hôn nhân.
Nếu linh mục can dự vào một trường hợp cử hành hôn phối mà cứ loay hoay trong việc đặt câu hỏi: Hậu quả của cuộc hôn nhân sẽ ra sao thì không linh mục nào dám chứng hôn nữa!
Chú thích:
HIV ngày nay không còn phải là một loại bệnh “hay lây” và “nan y” nữa!
Tôi xin ghi lại đây mục 211 trong quyển Cẩm Nang Giáo Luật, xuất bản năm 1992 (tác giả Lm Bùi Ðức Tiến)
211.- QUYỀN KẾT HÔN.
"Mọi người không bị luật cấm đều có thể kết hôn.". (Can.1058).
Kết hôn là quyền tự nhiên của một con người. Tuy nhiên, luật pháp có thể cản trở một số người nào đó trong việc kết hôn. Những cản trở này có thể có là vì lợi ích của chính con người, người ta có thể phân biệt những cản trở này như sau:
. Bởi luật tự nhiên: như trong trường hợp một người bất lực hoàn toàn và vĩnh viễn.(xem c.1084)
. Bởi Thiên luật: như trong trường hợp những người đã lãnh nhận chức thánh hay đã khấn trọn đời trong các nhà Dòng. (xem c.1087; c.1088)
. Bởi nhân luật: như trong trường hợp hai người định kết hôn với nhau có liên hệ họ hàng gần nhau. (xem c.1091; c.1092; c.1093; c.1094)
Những cản trở này được luật gọi là "Những ngăn trở Hôn Phối", những ngăn trở hôn phối làm cho việc cử hành hôn phối không hữu hiệu và không có giá trị. (từ số 225 đến 247 ibid)
buiductien@yahoo.com.au
Có hai bạn trẻ một bị mắc bệnh HIV, một không, hai người biết rõ chuyện này và bằng lòng lấy nhau, thì có được làm hôn phối cho đôi này không? Giáo luật và luân lý có cho phép không? Hậu quả sẽ ra sao?
Kính thư, V+
Thăm bạn V+,
Sau khi đọc email ngắn gọn như trên của V+, với kinh nghiệm hay nhận được các thắc mắc, tôi ghi nhận đây chắc là điều thắc mắc của V+ và vì vậy, xin được chia sẻ như sau:
Thứ nhất, trong bất cứ một trường hợp hôn phối nào, linh mục không phải là người “làm hôn phối”. Bí tích hôn phối do hai người nam nữ yêu nhau, muốn thành lập gia đình với nhau cử hành (hay làm).
Thứ hai, linh mục liên hệ có trách nhiệm “điều tra” về sự thong dong (không bị ngăn trở) của hai người đồng thời giúp cho hai người hiểu biết về ý nghĩa, bổn phận và trách nhiệm vợ chồng, cha mẹ, trong đời sống hôn nhân. Linh mục không có bổn phận lo về bệnh nạn tật nguyền của các đương sự (trừ trường hợp linh mục biết căn bệnh - qua tòa ngoài - của một bên có liên hệ đến việc “thiện ích” của đôi bạn hoặc liên hệ đến việc sinh sản con cái mà bên ấy dấu không cho người kia biết).
Giáo luật và luân lý không có những qui định riêng biệt về một hay vài loại bệnh nạn của mọi người khi họ bằng lòng tiến tới hôn nhân.
Nếu linh mục can dự vào một trường hợp cử hành hôn phối mà cứ loay hoay trong việc đặt câu hỏi: Hậu quả của cuộc hôn nhân sẽ ra sao thì không linh mục nào dám chứng hôn nữa!
Chú thích:
HIV ngày nay không còn phải là một loại bệnh “hay lây” và “nan y” nữa!
Tôi xin ghi lại đây mục 211 trong quyển Cẩm Nang Giáo Luật, xuất bản năm 1992 (tác giả Lm Bùi Ðức Tiến)
211.- QUYỀN KẾT HÔN.
"Mọi người không bị luật cấm đều có thể kết hôn.". (Can.1058).
Kết hôn là quyền tự nhiên của một con người. Tuy nhiên, luật pháp có thể cản trở một số người nào đó trong việc kết hôn. Những cản trở này có thể có là vì lợi ích của chính con người, người ta có thể phân biệt những cản trở này như sau:
. Bởi luật tự nhiên: như trong trường hợp một người bất lực hoàn toàn và vĩnh viễn.(xem c.1084)
. Bởi Thiên luật: như trong trường hợp những người đã lãnh nhận chức thánh hay đã khấn trọn đời trong các nhà Dòng. (xem c.1087; c.1088)
. Bởi nhân luật: như trong trường hợp hai người định kết hôn với nhau có liên hệ họ hàng gần nhau. (xem c.1091; c.1092; c.1093; c.1094)
Những cản trở này được luật gọi là "Những ngăn trở Hôn Phối", những ngăn trở hôn phối làm cho việc cử hành hôn phối không hữu hiệu và không có giá trị. (từ số 225 đến 247 ibid)
buiductien@yahoo.com.au