Đức Giêsu khát
"Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời". (Ga 4, 13-14)
Lời Thánh Kinh trên là của Giêsu. Ngài đã nói với một phụ nữ người Samari tại bờ giếng Giacóp. Nhưng câu chuyện thế nào vậy? Với Gioan Thánh Sử, chúng ta cùng mường tượng và ngắm suy cuộc đối thoại của Giêsu với người phụ nữ này nhé.
Chuyện kể rằng, Giêsu với các môn đệ rảo bước từ Nam đến Bắc, đường Ngài phải qua là miền Samaria đầy nắng và khô cằn. Đường sá xa xôi và cái khô của Sa mạc làm cho Giêsu không chỉ mệt đừ người, mà còn khát khô cả cổ. Vì thế, không còn chỗ nào dừng chân tốt hơn là cạnh bờ giếng với nguồn nước trong lành. Vâng, Giêsu mệt và khát. Giờ đây Ngài cần nước.
Và kìa một phụ nữ với gầu trên tay bước đến, Chị tới để kín nước cho mình và gia đình mình.
May mắn quá! Gặp được chị ta, thì Giêsu có thể xin „ké“ một chút nước cho đỡ cơn khát kia. Vì vậy, Giêsu đã mở lời với Chị: "Chị cho tôi xin chút nước uống!" Oh! lạ quá đi thôi. Đâu có người Do-thái nào cả gan phá luật đi giao thiệp với người Samari. Phải chăng Giêsu vì mệt và khát quá nên quên mất luật này? Hay dù biết luật đó, nhưng Ngài vẫn cố ý phá luật?
Chẳng màng chi đến thắc mắc của người phụ nữ, Giêsu đã tiếp lời: "Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: "Cho tôi chút nước uống", thì hẳn chị đã xin, và người ấy ban cho chị nước hằng sống".Cái gì? Giêsu vừa mới đóng vai người xin nước, giờ đây lại là nói như vậy sao? Ngài đã chuyển hưởng đến 360 độ. Ngài đã hết khát thật sao? Mà nước hằng sống Giêsu vừa nói kia, Ngài sẽ múc từ đâu? Hơn nữa Giêsu đâu có gầu và giếng lại sâu nữa. Không biết nước của Giêsu có làm cho con người đỡ cơn khát, làm cho sức người mệt mỏi mau khỏe lại, làm sạch đi những gì giơ bẩn của bụi đường, như nước của giếng này không, nước mà từ hồi xa xưa, chính tổ phụ Gia-cóp đã uống,và sau ông là con cháu của bao thời đại nối tiếp kín múc? Trước thắc mắc của người phụ nữ, thật bình thản Giêsu lại trả lời:"Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời".
Vâng, khi đọc kỹ lời của Giêsu ở trên, chúng ta nhận ra rằng, lời ấy diễn tả một nỗi khao khát yêu thương muôn người. Giêsu chỉ ước ao sao con người uống được dòng nước hằng sống này, để nước đó trở thành nơi con người một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời. Trong tâm tình này, chúng ta thấy dù Giêsu đã thay đổi vai là người ban phát nước, nhưng nhìn kỹ thì chúng ta nhận ra rằng, Giêsu vẫn đang khát thật sự. Ngài vẫn là người đi xin nước. Vâng, Ngài xin nước, không chỉ vì cái khát tự nhiên trong một buổi trưa hè thật nóng, nhưng ở Giêsu còn có cái khát „những linh hồn“, cái khát khao đi tìm những con chiên lạc, cái khát khao đem lại cho con người tù một tin vui giải thoát, cho người mù một ánh sáng chiếu soi, cho người gù một sự chỗi dậy thẳng đứng để đi vào lại cuộc đời, cho người đang bị thế lực cuộc đời đè nặng một gánh nhẹ nhàng của tình yêu che chở. Giêsu đó chính là Đức Kitô, là Đấng Mêsia mà người phụ nữ kia và bao người đang mong chờ. Đức Kitô đó ngày xưa đến tại bờ giếng của cuộc đời người phụ nữ Samaria xưa kia, và hôm nay Ngài cũng gặp gỡ mỗi người trong chúng ta tại bờ giếng trước nhà. Ngài đang khát và Ngài cũng mở lời hỏi chúng ta rằng: "Anh / Chị cho tôi xin chút nước uống!"
Chúng ta sẽ phản ứng ra sao khi nghe Giêsu xin nước?
Và chúng ta sẽ có tâm tình gì, khi nhìn thấy cơn khát của Giêsu? Cơn khát của tình yêu mong muốn cứu rỗi các tâm hồn, trong đó có Bạn và có tôi. Vậy, chúng ta sẽ có tâm tình gì, khi lắng nghe lại lời của Giêsu? "Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời".
"Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời". (Ga 4, 13-14)
Lời Thánh Kinh trên là của Giêsu. Ngài đã nói với một phụ nữ người Samari tại bờ giếng Giacóp. Nhưng câu chuyện thế nào vậy? Với Gioan Thánh Sử, chúng ta cùng mường tượng và ngắm suy cuộc đối thoại của Giêsu với người phụ nữ này nhé.
Chuyện kể rằng, Giêsu với các môn đệ rảo bước từ Nam đến Bắc, đường Ngài phải qua là miền Samaria đầy nắng và khô cằn. Đường sá xa xôi và cái khô của Sa mạc làm cho Giêsu không chỉ mệt đừ người, mà còn khát khô cả cổ. Vì thế, không còn chỗ nào dừng chân tốt hơn là cạnh bờ giếng với nguồn nước trong lành. Vâng, Giêsu mệt và khát. Giờ đây Ngài cần nước.
Và kìa một phụ nữ với gầu trên tay bước đến, Chị tới để kín nước cho mình và gia đình mình.
May mắn quá! Gặp được chị ta, thì Giêsu có thể xin „ké“ một chút nước cho đỡ cơn khát kia. Vì vậy, Giêsu đã mở lời với Chị: "Chị cho tôi xin chút nước uống!" Oh! lạ quá đi thôi. Đâu có người Do-thái nào cả gan phá luật đi giao thiệp với người Samari. Phải chăng Giêsu vì mệt và khát quá nên quên mất luật này? Hay dù biết luật đó, nhưng Ngài vẫn cố ý phá luật?
Chẳng màng chi đến thắc mắc của người phụ nữ, Giêsu đã tiếp lời: "Nếu chị nhận ra ân huệ Thiên Chúa ban, và ai là người nói với chị: "Cho tôi chút nước uống", thì hẳn chị đã xin, và người ấy ban cho chị nước hằng sống".Cái gì? Giêsu vừa mới đóng vai người xin nước, giờ đây lại là nói như vậy sao? Ngài đã chuyển hưởng đến 360 độ. Ngài đã hết khát thật sao? Mà nước hằng sống Giêsu vừa nói kia, Ngài sẽ múc từ đâu? Hơn nữa Giêsu đâu có gầu và giếng lại sâu nữa. Không biết nước của Giêsu có làm cho con người đỡ cơn khát, làm cho sức người mệt mỏi mau khỏe lại, làm sạch đi những gì giơ bẩn của bụi đường, như nước của giếng này không, nước mà từ hồi xa xưa, chính tổ phụ Gia-cóp đã uống,và sau ông là con cháu của bao thời đại nối tiếp kín múc? Trước thắc mắc của người phụ nữ, thật bình thản Giêsu lại trả lời:"Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời".
Vâng, khi đọc kỹ lời của Giêsu ở trên, chúng ta nhận ra rằng, lời ấy diễn tả một nỗi khao khát yêu thương muôn người. Giêsu chỉ ước ao sao con người uống được dòng nước hằng sống này, để nước đó trở thành nơi con người một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời. Trong tâm tình này, chúng ta thấy dù Giêsu đã thay đổi vai là người ban phát nước, nhưng nhìn kỹ thì chúng ta nhận ra rằng, Giêsu vẫn đang khát thật sự. Ngài vẫn là người đi xin nước. Vâng, Ngài xin nước, không chỉ vì cái khát tự nhiên trong một buổi trưa hè thật nóng, nhưng ở Giêsu còn có cái khát „những linh hồn“, cái khát khao đi tìm những con chiên lạc, cái khát khao đem lại cho con người tù một tin vui giải thoát, cho người mù một ánh sáng chiếu soi, cho người gù một sự chỗi dậy thẳng đứng để đi vào lại cuộc đời, cho người đang bị thế lực cuộc đời đè nặng một gánh nhẹ nhàng của tình yêu che chở. Giêsu đó chính là Đức Kitô, là Đấng Mêsia mà người phụ nữ kia và bao người đang mong chờ. Đức Kitô đó ngày xưa đến tại bờ giếng của cuộc đời người phụ nữ Samaria xưa kia, và hôm nay Ngài cũng gặp gỡ mỗi người trong chúng ta tại bờ giếng trước nhà. Ngài đang khát và Ngài cũng mở lời hỏi chúng ta rằng: "Anh / Chị cho tôi xin chút nước uống!"
Chúng ta sẽ phản ứng ra sao khi nghe Giêsu xin nước?
Và chúng ta sẽ có tâm tình gì, khi nhìn thấy cơn khát của Giêsu? Cơn khát của tình yêu mong muốn cứu rỗi các tâm hồn, trong đó có Bạn và có tôi. Vậy, chúng ta sẽ có tâm tình gì, khi lắng nghe lại lời của Giêsu? "Ai uống nước này, sẽ lại khát. Còn ai uống nước tôi cho, sẽ không bao giờ khát nữa. Và nước tôi cho sẽ trở thành nơi người ấy một mạch nước vọt lên, đem lại sự sống đời đời".