Người phụ nữ bên giếng nước

Câu chuyện bắt đầu xảy ra vào một buổi trưa.

Người đàn bà lầm lũi đi một mình dưới những tia nắng gay gắt của vùng đất sa mạc. Mọi người trong thôn làng giờ này đang yên lặng miệt mài với giấc ngủ trưa. Con đường dẫn tới giếng nước dài hun hút không một bóng người. Nàng nhìn quanh, những con chó lười biếng im lặng ngủ say như chưa bao giờ được chìm sâu vào giấc ngủ no nê; những con mèo lim dim đôi mắt lơ đãng nhìn đàn chuột nhắt chạy nhảy lăng quăng chơi trò cút bắt; những cánh bướm sa mạc màu vàng đậm đặc khép kín đôi cánh, mơ màng trầm ngâm trên những cánh hoa đỏ ối.

Trong yên lặng, nàng đi thẳng tới giếng nước đầu làng.


Do Thái là một quốc gia nằm trong sa mạc. Tìm được nguồn nước nơi vùng đất Trung Đông cỏ khô nắng cháy không phải là một điều dễ dàng. Thông thường trong một thôn làng, người ta chỉ có một cái giếng nước. Đây là một trong những nguyên nhân chính đã biến giếng nước đầu làng thành địa điểm tụ họp của dân chúng trong thôn xóm. Khách lữ hành từ xa tới, nếu muốn hỏi thăm tin tức về những người thân quen sinh sống trong làng, người ta tới giếng nước ngồi, đợi chờ dân chúng trong thôn có chuyện phải ra giếng lấy nước về dùng. Nhưng không bao giờ người trong thôn làng đi ra giếng lấy nước vào buổi trưa và đi một mình. Nước giếng buổi trưa không mát và ngọt như nước giếng vào buổi chiều, đặc biệt là trong vùng sa mạc. Khi mặt trời dần dần khuất bóng, những người phụ nữ trong làng mới bắt đầu họp thành từng đoàn dẫn nhau đi ra giếng. Họ đi với nhau để tránh tình trạng có thể bị những người đàn ông bắt nạt hoặc làm phiền tại bờ giếng.

Theo như thánh sử Gioan, người đàn bà này đi ra giếng vào buổi trưa, và lại đi một mình (Gioan 4:6-7). Tác giả của câu chuyện không nhắc nhở lý do nào đã khiến người phụ nữ Samaria có những hành động lạ kỳ như thế. Tuy nhiên dựa theo những chi tiết của câu chuyện, hình như tác giả cố ý để cho Đức Giêsu trình bày với độc giả Kinh Thánh những lý do đã khiến người phụ nữ đi ra giếng một mình vào giờ trưa nắng.

Theo như Gioan 4:4-42, trong khi đang ngồi nghỉ tại giếng nước của thành phố Sai-ka, Đức Giêsu thấy người phụ nữ xứ Samaria một mình đi ra giếng. Ngài nói,

- Cho tôi miếng nước.

Người phụ nữ trả lời,

- Tại sao ông, một người Do Thái, lại hỏi tôi, một người phụ nữ Samaria, “Cho tôi miếng nước”?

Câu chuyện giữa hai người tiếp tục cho tới khi Đức Giêsu nói,

- Cô hãy về gọi chồng cô ra đây.

Người phụ nữ trả lời,

- Tôi không có chồng.

- Cô nói “Tôi không có chồng” là rất phải, bởi cô đã có năm đời chồng, và người hiện giờ cô đang chung sống không phải chồng của cô. Cô nói đúng.

Câu trả lời của Đức Giêsu có thể đã giải thích lý do tại sao người phụ nữ Samaria chọn đi ra giếng nước một mình và vào buổi trưa.

Dưới những tia nắng gay gắt chói chang của vùng sa mạc, người thiếu phụ nhớ tới cảnh một mình bơ vơ hỳ hục loay hoay với gầu nước. Nàng giơ tay chùi nhẹ những hạt mồ hôi đang lăn dài trên hai bờ má đỏ hồng. Nàng nhìn hai bàn tay nhỏ nhắn với những cục chai cứng. Nàng thở dài.

Bây giờ đang là một thời để sống trong bóng tối. Bây giờ đang là một thời của bỏ đi hoang.