ĐÊM BA MƯƠI TẾT (2)

NHỮNG TIN TỨC ĐÓN XUÂN TẠI QUÊ NHÀ

Trong dịp đầu năm Ất Dậu 2005, một vài hình ảnh đón xuân từng bừng tại quê nhà được gởi cho đồng bào hải ngoại. Thật là niềm vui lớn lao thấy đất nước được hưởng một cái xuân thanh bình khi sự phồn thịnh bắt đầu trở lại, trái với những cái xuân lầm than trong quá khứ.

Tuy nhiên, bên cạnh những hình ảnh đẹp đẽ đó, người ta không khỏi hình dung những cảnh đón xuân âm thầm đang diễn ra trong hang cùng ngõ hẻm của đông đảo quần chúng kém may mắn hơn. Cảnh tượng đón xuân bẽ bàng nầy đã tác động tâm hồn một thi nhân khiến thốt lên lời kinh thành khẩn sau đây:
    “Lạy Chúa,

    Con được no nê mà vẫn thiếu ăn,

    Vì bên con còn người đói lả.

    Con uống nước mát mà họng vẫn khô ran,

    Vì bên con còn có người đang khát.

    Con vui cười mà nước mắt tuôn rơi,

    Vì bên con còn có người phiền muộn.

    Con sáng mắt mà vẫn ở trong bóng đêm,

    Vì bên con còn có người mù tối.

    Con mặc áo đẹp mà vẫn rách tả tơi,

    Vì bên con còn có người trần trụi.

    Con nằm trong nệm êm mà vẫn thao thức,

    Vì bên con còn bao người thiếu thốn.”
    (5)
Cảnh tượng đón xuân nầy gợi lại hình ảnh những lần xuân đến trước kia, khi chiến tranh còn diễn biến trên mảnh đất quê hương. Vẽ lên trên nền trời u tối Đêm Ba Mươi là bóng dáng anh lính chiến buồn bã ôm súng ở trong vọng gác đêm xuân, đang nhớ tới người vợ hiền và con thơ nheo nhóc ở miền thôn dã, trong khi tiếng pháo giao thừa vọng về từ nơi xa xôi. Những tâm tư đau buồn đó được ghi lại qua những vần thơ xé nát tâm can của một thi sĩ cận đại:
    Hôm nay hết một năm

    Phải gác tới giao thừa

    Quê hương chừng rét lắm,

    Lất phất mấy hàng mưa.

    ……

    Đêm ba mươi gió thổi

    Tôi lại nhớ con tôi

    Vợ đói con cùng đói

    Khóc thét lặng từng hồi

    Mẹ thì nhiều nước mắt hơn sữa

    Ngực lép con nhai đã rã rời.

    ……

    Đêm giao thừa đứng gác

    Rên rỉ tiếng côn trùng

    Tưởng chừng nghe vợ hát

    Lời ru êm như bông
    .”
Cũng trong Đêm Giao Thừa năm nay một vài mẩu tin dưới đây nhận được từ quê nhà đã phần nào minh họa bức tranh đau thương của xã hội Việt-Nam hiện nay.

Trước Tết Ất Dậu, tại Trung Tâm Mai Hòa - nơi nuôi dưỡng những bệnh nhân Aids ở giai đoạn chót - những bệnh nhân cũ cách đây một năm đã ra đi gần hết. Trong số đó, một em đã cắt mạch máu ở cổ tay để tự tử. Có em giận nhau cầm dao đâm chém… Dù thế, tại Trung Tâm Mai Hòa hiện nay bệnh nhân đông hơn, độ ba mươi người! Một thảm cảnh xã hội ngày càng trầm trọng thay vì thuyên giảm.

Tại Trung Tâm Cai Nghiện ở Cần Giờ, một người cha vào thăm đứa con ở đây vào dịp đầu xuân. Thay vì vui mầng thấy cha vào thăm lại hất hàm gàn giọng hỏi: “Giờ nầy còn vô thăm làm gì nữa?” Tuy miệng nói như thế, tay đứa con vẫn cầm lấy ngay cái bánh bao nhai ngấu nghiến, chẳng hỏi han cha già điều gì.

Tại Long Khánh, một người con trai đi truyền giáo ở đảo Maurice, để lại mẹ già sống đơn côi. Tuy đã gần bảy mươi, bà vẫn còn phải đi phụ bán thịt heo với con dâu để kiếm sống!

ĐÓN XUÂN TẠI TRUNG TÂM TRỌNG ĐIỂM CAI NGHIỆN MA TÚY BÌNH PHƯỚC

Tu sĩ K - dòng Phan-xi-cô - đã ghi lại kỷ niệm trải qua một tuần lễ đón xuân At Dậu với Nhóm 22 nam nữ tu sĩ, trong đó có hai thầy thuộc dòng Phan-xi-cô. Nhóm nầy đang phục vụ bẹnh nhân Aids tại Trung Tâm Trọng Điểm Cai Nghiệm Ma Túy tại tỉnh Bình Phước. Những người nghiện ngập ma túy đó phần đông rất trẻ từ 18 đến 25 tuổi và một số lớn nhiễm bệnh HIV-Aids. Hiện có khoảng 2300 thanh niên đang cai nghiện, trong số đó khoảng 75% đã nhiễm HIV. Số người đã phát bệnh Aids khoảng 60 người, được các nam nữ tu sĩ cùng một bác sĩ Công giáo chăm sóc.

Các nam nữ tu sĩ phục vụ rất tận tụy, nhất là an ủi tinh thần và chuẩn bị cho họ chấp nhận cái chết một cách thanh thản. Chính quyền cho phép các linh mục tu sĩ dạy giáo lý và dâng Thánh lễ tại Trung Tâm Trọng Điểm Cai Nghiện Ma Túy nầy một cách thoải mái, không bị hạn chế. Trong tám tháng qua, các nam nữ tu sĩ đã dạy giáo lý cùng rửa tội cho 59 người. Sáng chủ nhật - mồng 5 Tết - chính tu sĩ K đã rửa tội 5 người rồi xức dầu cho họ để về chết tại Thủ Đức, cách Bình Phước 200 cây số, vì Trung Tâm Trọng Điểm nầy chưa phải là bệnh viện nên các bệnh nhân không được phép chết tại đó.

Thầy H - một tu sĩ dòng Phan-xi-cô - là y sĩ kiêm nha sĩ. Trong hai tháng vừa qua, thầy đã nhổ răng cho hơn 200 thanh niên nhiễm HIV. Người nghiện ma túy luôn bị hư răng! Tuy thầy đã thận trọng hết sức nhưng vẫn xảy ra một tai nạn nghề nghiệp. Vì răng bệnh nhân hơi cứng, thầy nạy mạnh tay nên dụng cụ làm răng đã đâm vào ngón tay của thầy. Thầy bị chảy máu! Thầy phải đi xét nghiệm và uống thuốc chống lại HIV. Nhưng kết quả ra sao thì chỉ Chúa biết! Thầy phải đợi một thời gian nữa các bác sĩ mới cho biết kết quả là thầy có bị nhiễm HIV hay không.

Thầy rất hiền lành, tận tụy và được các nhân viên y tế, nhất là các bệnh nhân, thương mến và kính trọng. Cũng đã có một nữ tu và một tu sĩ khác bị kim đâm vào ngón tay khi tiêm thuốc cho bệnh nhân Aids! Tại thành phố Saigon đã có khoảng 400 nhân viên y tế bị tai nạn nghề nghiệp như vậy!

Tu sĩ K đã cảm tạ Chúa cho được “ăn Tết Ất Dậu” với Nhóm nam nữ tu sĩ dũng cảm nầy. Nhóm mang danh xưng là Cộng Đoàn MAI-LINH - kết hợp bởi hai chữ “MARIA của Chúa Thánh LINH”. Nhóm rất đoàn kết, yêu thương nhau và tận tình thương yêu phục vụ bệnh nhân. Họ cưu mang tinh thần của Mẹ Tê-rê-xa thành Calcutta, của Thánh Đa-Miên tông đồ người cùi tại đảo Moloka và của Đức Cha Jean Cassaigne tại làng phong Di-Linh.

LỜI CẦU CHÚC TRONG "ĐÊM BA MƯƠI TẾT ”

Một linh mục chuyên lo phục vụ người nghèo, những bệnh nhân phong và liệt kháng ở Saigon đã gởi điện thư chúc mầng một người bạn ở hải ngoại với những lời lẽ như sau, trước giờ phút Giao Thừa: “QUA NĂM ẤT DẬU CHÚC ĐƯỢC TRÀN ĐẦY ÂN NGHĨA CỦA ĐỨC GIÊSU KITÔ!”

Đó là lời cầu chúc có ý nghĩa nhất! Ân Tình của Chúa Giêsu Kitô làm cho con người đối xử với con người đậm đà thắm thiết hơn. Ân Nghĩa của Chúa Giêsu Kitô đánh tan bóng tối của Đêm Ba Mươi - đêm trừ tịch - một đêm mang lại nắng ấm chan hòa của tình thương thay vì hận thù chất chứa, đố kị lẫn nhau. Ân Tình Ân Nghĩa của Chúa Giêsu Kitô mang lại niềm hoan lạc nội tâm để chịu đựng những thử thách cam go do cuộc sống hằng ngày mang lại…

Trong Đêm Giao Thừa và Đầu Năm Mới, người ta thường chúc nhau mọi điều tốt đẹp nhất. Xin trân trọng gởi tới mỗi người những lời cầu chúc đầy ý nghĩa sau đây theo tinh thần kinh “Lạy Cha” cho suốt năm Ất Dậu nầy:
    Xin chúc nhau

    Vừa đủ HẠNH PHÚC để giữ tâm hồn Bạn được ngọt ngào

    Vừa đủ THỬ THÁCH để giữ cho Bạn luôn kiên cường

    Vừa đủ MUỘN PHIỀN để giữ cho Bạn thật sự là người

    Vừa đủ HY VỌNG để cho Bạn được hạnh phúc

    Vừa đủ THẤT BẠI để giữ Bạn mãi khiêm nhường

    Vừa đủ THÀNH CÔNG để giữ Bạn mãi nhiệt tâm

    Vừa đủ BẠN BÈ để cho Bạn được luôn an ủi

    Vừa đủ VẬT CHẤT dể đáp ứng các nhu cầu cuộc sống của Bạn

    Vừa đủ NHIỆT TÌNH để Bạn có thể chờ đợi trong hân hoan

    Vừa đủ NIỀM TIN để xua tan nơi Bạn những chán nản ngã lòng

    Vừa đủ QUẢ QUYẾT để mỗi ngày của đời Bạn sẽ tốt đẹp hơn ngày hôm
    trước

    Và vừa đủ TÌNH YÊU để Bạn có thể thực hiện tất cả những điều nầy…”
Xin tìm đến bên nhau để chúc nhau những lời thân tình trong dịp đầu xuân, khi còn gặp mặt nhau trên cõi đời nầy. Sống là sống với, trong giây phút hiện tại và ở nơi đây. Xin chia sẻ lời nhắn nhủ dưới đây của một người bạn gởi cho một người bạn, nhân dịp đầu năm Ất Dậu:
    Hãy tìm đến nhau thăm hỏi,

    Khi mắt chưa mờ,

    Lúc chân chưa mỏi,

    Đầu óc chưa lẩn.

    Hãy gặp nhau thêm một lần,



    Đâu còn có trăm năm mà chờ,

    Liệu ai có kiếp sau mà đợi
    .”
GHI CHÚ
  • (5) Lời kinh “VÌ BÊN CON CÒN” của Myrtle Householder, trong sách “Lời Kinh Đẹp Nhất Thiên Niên Kỷ”
(HẾT)