CÁ MỰC THẤT SÁCH

Con cá mực được thả trong giòng nước đen ngòm, và lấy đó làm vật che chở mình cho khỏi bị các loại cá tấn công, dần dần nó cảm thấy đắc ý, thường cố ý bơi ra ngoài biển và hải đảo chơi đùa. Một hôm, có một con chim hải âu đang bay thấp trên mặt biển để tìm mồi, đột nhiên nhìn thấy ven biển không xa có một đám nước đen, nó phát hiện nước đen chốc chốc lại thay đổi vị trí, bèn đoán rằng đó là một con cá đang bơi.

Còn con cá mực thì cảm thấy vạn phần đắc ý khi đùa giởn, thế là con hải âu bổ nhào xuống ngậm một miếng tha mất con cá mực.

(Tô Đông Pha tập)

Suy tư :
Con cá mực đã làm mồi cho con chim hải âu vì nó tự đắc khi đi quá giới hạn của mình: bơi ra ngoài biển và các hải đảo. Đi quá giới hạn của mình thì thường gặp nguy hiểm, như chiếc xe chạy trên cao tốc vượt qúa tốc độ cho phép thì tai nạn xảy ra, mà những người vượt quá giới hạn của mình thì thường là những người háo thắng, luôn quá tự tin vào mình và thường là có tính nóng nảy, tính nóng nảy này thường là do kiêu ngạo tự đắc mà ra.

Tất cả mọi người đều có giới hạn của mình.
Linh mục có giới hạn của linh mục, tu sĩ có giới hạn của tu sĩ, sống bậc gia đình cũng có giới hạn của bậc gia đình, vượt qua giới hạn ấy thì nguy hiểm đang chờ trước mặt. Chúa Giêsu trong thân phận làm người cũng có giới hạn của mình : trong vườn Cây Dầu giới hạn con người nơi Ngài quá rõ : "Lạy Cha, nếu Cha muốn, xin cất chén này xa con..."(Lc 22, 42) nhưng Ngài không vượt qua giới hạn ấy và đã trở nên nguồn ơn cứu độ cho nhân loại.

Có rất nhiều tu sĩ nam nữ vượt qua giới hạn của mình : họ đã từ bỏ lời khấn. Có rất nhiều linh mục vượt qua giới hạn của mình : họ đã từ bỏ thánh chức. Có nhiều giám mục vượt qua giới hạn của mình : hạ đã li khai Giáo hội. Có rất nhiều cặp vợ chồng vượt qua giới hạn của mình : họ đã phá hoại hạnh phúc gia đình.

Đức khiêm tốn và sự cầu nguyện sẽ là khí cụ ngăn chặn chúng ta vượt qua giới hạn của mình, cũng có nghĩa là, nó đưa chúng ta đến sự bình an và hạnh phúc trong bổn phận mà Thiên Chúa đã trao phó cho mỗi người.