BÁNH SINH SỰ SỐNG
Vầng đông phơn phớt sương lam,
Mây giăng lưng núi khói ngâm mặt hồ.
Thuyền đâu buồm trắng nhấp nhô,
Kéo về Ca-phát hoan hô tưng bừng :
”Tìm Thầy bãi bể ven rừng,
2700. Ngờ đâu lại được gặp mừng nơi đây.”
Chúa rằng : “Đeo đuổi hôm nay,
Không vì phép lạ, vì tay nhiệm mầu.
Mà vì tham đắc tham cầu,
Miếng cơm manh áo là đầu mối lo.
Thôi đừng tìm kiếm thăm dò,
Của hay hư nát như tro bụi đường.
Thi hành việc Chúa chủ trương,
Mới mong gặp được Thần Lương lâu bền.
Con người thân tự làm nên,
2710. Mang theo ấn tín từ trên cõi trời.”
Dân rằng : “Xin hỏi một lời,
Thi hành việc Chúa phải thời làm sao ?”
Chúa rằng : Giản dị xiết bao !
Chẳng qua là việc tin vào Thiên Sai.”
Dân rằng : “Còn phải tin ai ?
Dấu chi cho biết một vài nên chăng ?
Vốn nghe tổ phụ truyền rằng :
Xưa trên sa mạc sống bằng Man-na.
Lộc trời mưa xuống chan hòa,
2720. Chứa đầy hương vị khác xa bánh thường.”
Chúa rằng : “Không phải Thần Lương,
Mai-sen đã phát trên đường di dân.
Giờ đây Cha Cả từ nhân,
Rộng tay giáng phúc thông ân cho đời.
Đây là Bánh thật từ trời,
Bánh ban sự sống cho người trần gian”.
Nghe qua dân chúng thở than :
”Lạy Thầy ! Bánh ấy xin ban lấy tình.
Chúa liền cao giọng phân minh :
2730. “Chính Ta là Bánh Thường Sinh bởi Trời.
Ai tin nghe tiếng kêu mời,
Khỏi cơn đói khát gặp thời no say.
Ta dù cho thấy cho hay,
Các ngươi bưng mặt bít mày chẳng tin.
Kẻ nào Cha Cả nhận nhìn,
Giao Ta cẩn thận giữ gìn hôm mai.
Được Ta đón tiếp an bài,
Có đâu xua đuổi ra ngoài gió khơi.
Vầng đông phơn phớt sương lam,
Mây giăng lưng núi khói ngâm mặt hồ.
Thuyền đâu buồm trắng nhấp nhô,
Kéo về Ca-phát hoan hô tưng bừng :
”Tìm Thầy bãi bể ven rừng,
2700. Ngờ đâu lại được gặp mừng nơi đây.”
Chúa rằng : “Đeo đuổi hôm nay,
Không vì phép lạ, vì tay nhiệm mầu.
Mà vì tham đắc tham cầu,
Miếng cơm manh áo là đầu mối lo.
Thôi đừng tìm kiếm thăm dò,
Của hay hư nát như tro bụi đường.
Thi hành việc Chúa chủ trương,
Mới mong gặp được Thần Lương lâu bền.
Con người thân tự làm nên,
2710. Mang theo ấn tín từ trên cõi trời.”
Dân rằng : “Xin hỏi một lời,
Thi hành việc Chúa phải thời làm sao ?”
Chúa rằng : Giản dị xiết bao !
Chẳng qua là việc tin vào Thiên Sai.”
Dân rằng : “Còn phải tin ai ?
Dấu chi cho biết một vài nên chăng ?
Vốn nghe tổ phụ truyền rằng :
Xưa trên sa mạc sống bằng Man-na.
Lộc trời mưa xuống chan hòa,
2720. Chứa đầy hương vị khác xa bánh thường.”
Chúa rằng : “Không phải Thần Lương,
Mai-sen đã phát trên đường di dân.
Giờ đây Cha Cả từ nhân,
Rộng tay giáng phúc thông ân cho đời.
Đây là Bánh thật từ trời,
Bánh ban sự sống cho người trần gian”.
Nghe qua dân chúng thở than :
”Lạy Thầy ! Bánh ấy xin ban lấy tình.
Chúa liền cao giọng phân minh :
2730. “Chính Ta là Bánh Thường Sinh bởi Trời.
Ai tin nghe tiếng kêu mời,
Khỏi cơn đói khát gặp thời no say.
Ta dù cho thấy cho hay,
Các ngươi bưng mặt bít mày chẳng tin.
Kẻ nào Cha Cả nhận nhìn,
Giao Ta cẩn thận giữ gìn hôm mai.
Được Ta đón tiếp an bài,
Có đâu xua đuổi ra ngoài gió khơi.