KHIÊNG BÀN CÁO TRẠNG

Sáng sớm, có người viết trên mặt bàn ướt đầy sương rơi mấy câu giễu cợt : “Ta muốn làm hoàng đế”. Kẻ thù thấy như vậy liền khiêng cả chiếc bàn đến vệ môn tố cáo.

Sau khi đợi rất lâu huyện trưởng mới xuất hiện, nên ánh nắng mặt trời chiếu khô mấy chữ ấy, huyện trưởng hỏi : “Mày khiêng cái bàn lại để làm gì ?”

Người ấy vội vàng chối nói : “Tôi muốn hỏi lão gia có muốn mua cái bàn này không ?”

(Tiếu lâm)

Suy tư :

Người ta nói “tai vách mạch rừng” là để răn đe những người hay phát ngôn bừa bãi không cẩn thận, dễ dàng mang họa vào thân, và có khi vì lời nói đùa mà bị tù tội...

Kẻ tiểu nhân thì hay bới lông tìm vết để hại người, mà trong cuộc sống của mỗi người thì lại vô thập toàn nên luôn có những kẻ tiểu nhân lòng dạ hẹp hòi dòm ngó và tìm cách làm hại.

Có những người Kitô hữu thật vui tính, nên có những lúc ăn nói không để ý làm cớ cho người lòng dạ hẹp hòi...khó chịu và tìm cách chơi xấu cáo gian; có những linh mục tính tình đơn sơ hiền hậu, nên lời nói cũng đơn sơ khiến cho kẻ tiểu nhân lấy cớ để hạ bệ kiện cáo; có những người thích nói đùa cách vô tội vạ nhưng bị kẻ tiểu nhân dựng thành cớ để cáo gian. Ở đời kẻ ăn ngay ở lành thì kết cuộc sẽ được sự lành, kẻ bới lông tìm vết để hãm hại người khác thì trước sau gì cũng bị phạt, đó là sự công bằng của Thiên Chúa mà ai cũng hiểu, nhưng rất ít người ghi sâu vào tâm khảm.

Kẻ tiểu nhân khiêng bàn đi tố cáo người khác nhưng lại bị hố và bị khiển trách; người Kitô hữu vì có Thiên Chúa ở trong mình nên luôn tha thứ và rộng lượng với người vì ghen ghét mà tố cáo mình, đó chính là đem lửa (tình yêu) bỏ trên đầu họ vậy.