BÀI THƠ 40 NĂM TRƯỚC : KỶ NIỆM NGÀY KHAI MẠC CÔNG ĐỒNG VATICAN II.

Mười một - Mười - Sáu hai

Cắn hòn đất gục đầu bên thảm cỏ

Nghe âm thầm cảm tạ dậy muôn phương

Hôm nay đây trời không đổ mưa sương

Sao ướt cả trăm vùng hoang cát trắng

Đừng nói chi, hồn ơi, hãy câm lặng

Ngậm thảo đầu mà diễn nghĩa tôi con

Nhìn trăng sao ớn lạnh cả tâm hồn

Nghe mây nước đang vô cùng rạo rực

Hoa thế kỷ ai ca bài diễm phúc

Bảy ngọn đồi ai hát khúc quân phương

Nhạc tiêu thiều thức dậy hồn tiên vương

Bên sông Tibre to mắt rồng bỡ ngỡ

Ai nói vàng son? run run lòng lịch sử

Cõi tinh thần đọng kết cả tinh hoa

Hồn năm châu mở rộng cửa...chan hoà

Nguồn ánh sáng dồn về nghe tuyệt diệu

Mười một tháng mười, ngày gầy thu yếu

Ánh dương vàng sao nhảy múa trên không

Nghẹn lời thơ chẳng viết chữ Công Đồng

Chuông khai mạc hồn ra như cuồng loạn

Mười một tháng mười, ô kìa, trên núi Thánh

Đá trở mình trò chuyện với xương khô

Chim bay qua liệng cánh xuống hoan hô

Cây lệ liễu lắc lư đầu thỏa mãn

Mười một tháng mười, buồn ơi thê thảm

Khóc ngậm ngùi ai bạc tóc ra đi

Lòng thiếu phụ, thương hại mấy hài nhi

Lỡ một giờ đến muôn đời ân hận

Sao Thái Bạch tô màu thế vận

Lượng trời cao thắm dệt trái đất này

Mười một tháng mười, hồn ngửa bàn tay

Nghe nặng trĩu như sa hòn ngọc thạch.