CHÚA NHẬT IV THƯỜNG NIÊN A
BÁT PHÚC : LỜI CẦU CHÚC THÂN THƯƠNG CỦA THIÊN CHÚA
Dẫn nhập đầu lễ :
Chúng ta có thể nói cho nhau rằng : Chúa Nhật hôm nay là “Chúa Nhật hạnh phúc”. Bởi vì trọng tâm của sứ điệp phụng vụ chính là bài “TÁM MỐI PHÚC THẬT”, trong loạt “BÀI GIẢNG TRÊN NÚI” mà Đức Kitô đã long trọng công bố vào buổi khởi giảng Tin Mừng của Ngài. Đây cũng chính là trọng tâm sứ điệp mà Đức Kitô muốn ký thác cho muôn thế hệ Kitô hữu và cho toàn nhân loại như một “TIN MỪNG”, một định hướng sống, một trật tự luân lý mới và như một “cánh cửa của niềm hy vọng” để qua đó, chúng ta tiến bước vào miền hạnh phúc đích thực, vào “NƯỚC TRỜI”.
Cuộc sống đức tin đó là không ngừng hoán cải để sống theo Tin Mừng Tám Mối Phúc Thật; và giờ đây, chúng ta cùng sám hối để xứng đáng cử hành Tiệc Thánh.
Giảng Lời Chúa :
Trong những ngày Mùa Xuân đang về trên ngưỡng cửa, Tết đang trở lại trên mọi nẽo đường quê hương, chúng ta đang thấy tràn ngập trên những cánh thiệp chúc xuân, những hàng quà đón Tết, những trang trí từ ngoài đường phố cho đến tận trong nhà…đâu đâu cũng có những lời “CHÚC XUÂN, CHÚC TÊT” truyền thống thân thương : Năm Mới hạnh phúc, Mùa Xuân an khang, sức khỏe dồi dào, làm ăn phát đạt…Phải chăng đó là những biểu hiện chân chất của những ước mơ ngàn đời của nhân loại trước một thế giới vẫn còn dang dở, một cuộc sống vẫn hằn vết thương đau khổ lụy.
Tuy nhiên, những lời chúc ấy xem ra chỉ là những “sáo ngữ quen thuộc” chứ không là những giải pháp khả thi, càng không là phương cách tối hảo để dẫn bước con người tới hạnh phúc đích thực. Chính vì thế, có không ít người đã thất vọng não nề ngay cả khi Mùa Xuân đang đến :
Tôi có chờ đâu có đợi đâu
Đem chi Xuân đến gợi thêm sầu.
Với tôi xuân đến như vô nghĩa,
Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau. (Chế Lan Viên)
Phải chăng đó cũng chính là kinh nghiệm ngàn đời của nhân loại mà ngay từ thuở hồng hoang Tổ Tông loài người đã từng nếm trãi. Bởi vì chính lúc hai ông bà A-đam-E-Va với tay hái “TRÁI CẤM HẠNH PHÚC”, tưởng đâu rằng một chân trời hạnh phúc huy hoàng mở ra trước mắt, thì cũng là lúc “thiên đàng sụp đổ”, nhường lại một kiếp nhân sinh đầy khổ lụy thương đau hun hút nối dài. Thứ “Trái Cấm hạnh phúc” đó cho đến mãi hôm nay vẫn còn là một sức cuốn hút ghê gớm, bởi vì nó đang mặc những lớp áo dễ thương, gần gũi với những nhu cầu của đời thường cuộc sống : tiền bạc, phương tiện, sắc đẹp, danh tiếng, bằng cấp, quyền lực, tình yêu, xác thịt, tận hưởng…Nhưng sau tất cả những ánh hào quang hạnh phúc ấy, điểm đến chung cuộc vẫn là nấm mồ quạnh quẽ và chiếc đầu lâu trơ trọi.
1. Hạnh phúc của Nước trời :
Thiên Chúa tình yêu đã nhập cuộc và dẫn lối đưa đường. Bởi vì nếu không, thì công trình “Tạo dựng” có nguy cơ hoàn toàn sụp đổ. Thiên Chúa muốn cho con người được hạnh phúc, một hạnh phúc đích thực mà Ngài đã thiết dựng ngay từ thuở ban đầu : được chia sẻ hạnh phúc với Ngài, được sống vĩnh cửu, được vào trong một vương quốc chỉ có tình yêu và chân lý, chỉ có tình huynh đệ anh em, chỉ có niềm vui và an bình, chỉ có hòa hợp thuận hòa thay vì rẻ chia thù oán, chỉ có phục vụ trao ban thay vì bóc lột khủng bố…Cái viễn tượng hạnh phúc nầy đã được diễn ngữ Kinh Thánh và lời giảng của Đức Kitô gọi tên là “NƯỚC TRỜI”.
Chúng ta không biết cái viễn tượng “Nước Trời” đầy lý tưởng và huyền diệu đó đến khi nào mỡi hiện thực hoàn toàn trên trần gian. Tuy nhiên, có một điều chúng ta xác tín : đó chính là “Nước Trời đã đến”, đã đến cách đây 2000 năm trong Đấng Em-ma-nu-en sinh ra tại Bê Lem trong một đêm mùa đông băng giá, đã đến trong anh chàng thanh niên Giê-su Người Na-da-rét, con Bác thợ mộc Giuse và Bà Maria, đã đến trong vị Rab-bi khó nghèo nhưng rao giảng bằng những lời quyền năng và những dấu lạ, đã đến trong tên tử tội Giê-su trên đồi Núi Sọ khi trước lúc tắt hơi còn long trọng công bố : “Hôm nay anh sẽ ở trên thiên đàng với Ta”. Đã đến nơi Nhà Tiệc Ly, trên bờ hồ Ti-bê-ri-át, dọc đường về Em-mau trong Đức Kitô phục sinh từ trong cõi chết….Và kể từ đó, Nước Trời cứ vươn lên đến mọi miền thế giới, đến mọi tâm hồn…
2. Con đường dẫn tới hạnh phúc đích thực : khó nghèo
Thế nhưng, để có được cái hạnh phúc đích thực đó, để đi vào cái Vương Quốc rạng ngời đó, Thiên Chúa đã phải từng bước dạy dỗ con người, thuyết phục con người chấp nhận phương án của Ngài, con đường và giải pháp chính Ngài đề nghị. Trong khi con người cứ mãi loay hoay chạy tìm cái bóng hạnh phúc của “vương quốc trần gian” qua những thực tại chóng tàn, thì Thiên Chúa không mệt mõi giới thiệu con đường hạnh phúc đích thực của “Nước trời”.
Lời của Sứ ngôn Sô-phô-ni-a trong Bài đọc I một hôm nay là một điển hình trong những sứ điệp dạy về con đường hạnh phúc của Thiên Chúa :
“Hỡi tất cả những ai nghèo hèn trong xứ sở,
Những kẻ thi hành mệnh lệnh của Thiên Chúa,
Hãy tìm sự công chính, hãy tìm đức khiêm nhường…
“Số dân Ít-ra-en còn sót lại
Sẽ không làm chuyện tàn ác bất công,
Cũng không ăn gian nói dối…
*Điều chúng ta nên ghi nhận đầu tiên ở đây đó chính là các hình tượng “những ai nghèo hèn”, “số dân Ít-ra-en sót lại”. Trong bình diện “Nước trời”, thì những đối tượng đó chính là những người đang cần ơn cứu độ của Thiên Chúa, là những người không có một bảo đảm vật chất nào để nương tựa, mà chỉ biết đặt niềm trông cậy vào Thiên Chúa, là những kẻ đang khao khát đợi trông Thiên Chúa ra tay nâng đỡ xót thương vì những thiếu thốn, ngặt nghèo và đang bị trăm ngàn lực cản bủa vây giăng mắc. Chính vì thế, họ là những kẻ ưu tiên được Thiên Chúa trao gởi cho Tin Mừng cứu độ.
*Nối tiếp truyền thống của các sứ ngôn và đưa tới một bình diện cụ thể hơn, rõ nét hơn, Đức Kitô đến loan báo : “Phúc cho ai khó nghèo, vì Nước Trời là của họ”. Toàn bộ bài giảng “Tám Mối Phúc Thật” mà tin Mừng Matthêô vừa nhắc lại cho chúng ta là “bản đúc kết” súc tích về con đường hạnh phúc đích thực Thiên Chúa đề nghị cho con người và cũng là “lời chúc thân thương của Thiên Chúa” dành cho những ai đang dấn thân trên con đường phúc thật ấy.
*Để cảm nhận được những lời chúc phúc nầy, chúng ta cứ mở Tin Mừng.
- Giàu có như ông ty trưởng Thuế vụ Gia-kê, nhưng ông vẫn là “kẻ nghèo có phúc”, vì ông đã dám tước bỏ cái địa vị cao sang để trèo lên cây sung mà nhìn Đức Kitô, rồi sau đó là cuộc đổi đời để yêu thương và chia sẻ.
- Bụi đời như cô gái làng chơi M.Mađalêna, nhưng lại là “kẻ nghèo có phúc” vì cô đã biết nhỏ những giọt nước mắt sám hối để xin ơn tha thứ.
- Phản bội như Phêrô 3 lần chối Chúa, nhưng cũng là “kẻ nghèo có phúc” vì ông đã khóc lóc trở về.
- Trần trụi khốn nạn như tên trộm bên hữu Chúa vào chiều Thứ Sáu Khổ nạn, nhưng anh ta là “kẻ nghèo có phúc” khi biết ngước mắt về phía Chúa để thân thưa : “Xin nhớ đến tôi khi Ngài vào Nước Ngài hôm nay”, và tức khắc đã được đáp trả : “Hôm nay anh sẽ ở trên thiên đàng với tôi”.
Và chúng ta không quên dụ ngôn “Người Pharisiêu và người thu thuế lên đền thờ cầu nguyện”. Chúa Giêsu đã kết luận : “Người nầy ra về sẽ nên công chính, còn người kia thì không”. Người được nên công chính đó chính anh chàng thu thuế đứng cuối đền thờ đấm ngực ăn năn : “Lạy Chúa, xin xót thương con, vì con là kẻ có tội”. Quả thật anh chính là “kẻ nghèo có phúc”.
Và nối tiếp “đường đi của Tin Mừng” đó, suốt 2000 năm nay đã có biết bao nhiêu “kẻ nghèo có phúc”, như Anê, Cê-ci-li-a, Au-gus-ti-nô, Mo-ni-ca, Tê-rê-xa hài đồng, Phan-xi-cô As-si-si…như cha thánh Maximilien Kolbe, như Mẹ Á Thánh Têrêxa thành Calcutta, như Á Thánh An-rê Phú Yên, Các Thánh Tử đạo Việt nam…và hằng ngày, khắp nơi hôm nay, có biết bao nhiêu người dám “đập bể bình dầu thơm quí giá cuộc đời”, dám “bán đi những thửa ruộng màu mỡ cuộc sống” để phục vụ Đức Kitô trong đời thánh hiến, trong chức linh mục, trong vai trò giáo lý viên, tông đồ giáo dân…Trước mặt người đời, trong bậc thang xã hội hoặc với sinh mệnh chính trị, có thể họ là những kẻ thấp cổ bé miệng, là những người bị trù dập bách hại, là những thức “rác rưởi bỏ đi”, nhưng, như lời Thánh Phaolô trong Bài Đọc II hôm nay : “Những gì thế gian cho là điên dại thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ khôn ngoan, và những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh…”.
3. Con đường phúc thật hôm nay
Và nếu hiểu “Khó Nghèo” là như thế, cái phúc đích thực là như thế thì tất cả chúng ta đều là những “kẻ nghèo”, hay đúng hơn “phải trở nên khó nghèo”, bởi vì đó chính là đòi hỏi của Tin Mừng, là điều kiện để chiếm lĩnh Nước trời, để đi vào hạnh phúc vĩnh cửu. Thế nhưng, quả thật ngày hôm nay người ta hay dị ứng với chữ ‘nghèo”, mặc cảm với cái nghèo; và nói tới nghèo là cứ nghĩ ngay tới “miếng cơm manh áo, cái xe, cái nhà, con đi học, bệnh tật thuốc thang…”. Và cũng chính vì thế càng lúc con người càng trở nên nghèo nàn thực sự về phương diện tâm linh, khi cứ tất bật toan tính toàn chuyện làm ăn, “phá lẫm cũ xây lẫm mới”, để rồi khép kín trái tim và tâm hồn trước Thiên Chúa và anh em đồng loại.
Nếu Đức Kitô đã chọn sinh ra trong hang lừa máng cỏ, đã công bố Tin mừng cho những kẻ nghèo, đã chết như một tội nhân trần trụi trên khổ giá, đã lập Giáo Hội trên nền tảng các tông đồ là những dân chài chất phát, đã chấp nhận trở thành tấm bánh ly rượu để hiện diện mọi ngày với chúng ta trong Bí tích Thánh Thể, hoặc trở nên đồng dạng đồng hình với những kẻ đói khát, tù tội, khổ đau…thì không có lý do gì chúng ta, những người Kitô hữu, lại cứ sống khác đi, lại chọn lựa con đường hạnh phúc khác với lối đi nẽo bước của Ngài.
Tuy nhiên, con người vốn bản tính hư hèn, yếu đuối, thích chuộng cái giàu sang của thế gian, thích tìm cái thoải mái, dễ chịu, hạnh phúc trần tục và thường quay lưng trước những đòi hỏi của Tin Mừng (như người thanh niên giàu có đã sụ mặt bỏ đi khi nghe Chúa Giê-su mời gọi : “Con hãy về bán hết mọi của cải, bố thí cho kẻ nghèo, rồi đến theo Ta”)…Cho nên chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau biết sống khó nghèo thực sự, như lời nguyện sau đây của đại thi hào Tagore :
Chỉ mong Ngài lấy đi
Mong chẳng còn gì thuộc về con
Mong chẳng còn gì là của con
Để con được trắng tay
Con chỉ còn Ngài để giữ lấy
Con được chọn Chúa mãi là của con
Chỉ mong Ngài xoá đi
Mong chẳng còn gì để chiếm hữu
Mong chẳng còn gì ràng buộc con
Để con được ngước lên
Con tìm được Ngài là chân lý
Con được cùng Chúa đồng hành luôn
Chỉ mong Ngài cất đi
Mong chẳng còn gì để nắm giữ
Mong chẳng còn gì mà tự tôn
Để con chỉ biết yêu
Yêu một mình Ngài trọn đời con
Con nhìn nhận Chúa chính Nguồn Tình Yêu.
BÁT PHÚC : LỜI CẦU CHÚC THÂN THƯƠNG CỦA THIÊN CHÚA
Dẫn nhập đầu lễ :
Chúng ta có thể nói cho nhau rằng : Chúa Nhật hôm nay là “Chúa Nhật hạnh phúc”. Bởi vì trọng tâm của sứ điệp phụng vụ chính là bài “TÁM MỐI PHÚC THẬT”, trong loạt “BÀI GIẢNG TRÊN NÚI” mà Đức Kitô đã long trọng công bố vào buổi khởi giảng Tin Mừng của Ngài. Đây cũng chính là trọng tâm sứ điệp mà Đức Kitô muốn ký thác cho muôn thế hệ Kitô hữu và cho toàn nhân loại như một “TIN MỪNG”, một định hướng sống, một trật tự luân lý mới và như một “cánh cửa của niềm hy vọng” để qua đó, chúng ta tiến bước vào miền hạnh phúc đích thực, vào “NƯỚC TRỜI”.
Cuộc sống đức tin đó là không ngừng hoán cải để sống theo Tin Mừng Tám Mối Phúc Thật; và giờ đây, chúng ta cùng sám hối để xứng đáng cử hành Tiệc Thánh.
Giảng Lời Chúa :
Trong những ngày Mùa Xuân đang về trên ngưỡng cửa, Tết đang trở lại trên mọi nẽo đường quê hương, chúng ta đang thấy tràn ngập trên những cánh thiệp chúc xuân, những hàng quà đón Tết, những trang trí từ ngoài đường phố cho đến tận trong nhà…đâu đâu cũng có những lời “CHÚC XUÂN, CHÚC TÊT” truyền thống thân thương : Năm Mới hạnh phúc, Mùa Xuân an khang, sức khỏe dồi dào, làm ăn phát đạt…Phải chăng đó là những biểu hiện chân chất của những ước mơ ngàn đời của nhân loại trước một thế giới vẫn còn dang dở, một cuộc sống vẫn hằn vết thương đau khổ lụy.
Tuy nhiên, những lời chúc ấy xem ra chỉ là những “sáo ngữ quen thuộc” chứ không là những giải pháp khả thi, càng không là phương cách tối hảo để dẫn bước con người tới hạnh phúc đích thực. Chính vì thế, có không ít người đã thất vọng não nề ngay cả khi Mùa Xuân đang đến :
Tôi có chờ đâu có đợi đâu
Đem chi Xuân đến gợi thêm sầu.
Với tôi xuân đến như vô nghĩa,
Tất cả không ngoài nghĩa khổ đau. (Chế Lan Viên)
Phải chăng đó cũng chính là kinh nghiệm ngàn đời của nhân loại mà ngay từ thuở hồng hoang Tổ Tông loài người đã từng nếm trãi. Bởi vì chính lúc hai ông bà A-đam-E-Va với tay hái “TRÁI CẤM HẠNH PHÚC”, tưởng đâu rằng một chân trời hạnh phúc huy hoàng mở ra trước mắt, thì cũng là lúc “thiên đàng sụp đổ”, nhường lại một kiếp nhân sinh đầy khổ lụy thương đau hun hút nối dài. Thứ “Trái Cấm hạnh phúc” đó cho đến mãi hôm nay vẫn còn là một sức cuốn hút ghê gớm, bởi vì nó đang mặc những lớp áo dễ thương, gần gũi với những nhu cầu của đời thường cuộc sống : tiền bạc, phương tiện, sắc đẹp, danh tiếng, bằng cấp, quyền lực, tình yêu, xác thịt, tận hưởng…Nhưng sau tất cả những ánh hào quang hạnh phúc ấy, điểm đến chung cuộc vẫn là nấm mồ quạnh quẽ và chiếc đầu lâu trơ trọi.
1. Hạnh phúc của Nước trời :
Thiên Chúa tình yêu đã nhập cuộc và dẫn lối đưa đường. Bởi vì nếu không, thì công trình “Tạo dựng” có nguy cơ hoàn toàn sụp đổ. Thiên Chúa muốn cho con người được hạnh phúc, một hạnh phúc đích thực mà Ngài đã thiết dựng ngay từ thuở ban đầu : được chia sẻ hạnh phúc với Ngài, được sống vĩnh cửu, được vào trong một vương quốc chỉ có tình yêu và chân lý, chỉ có tình huynh đệ anh em, chỉ có niềm vui và an bình, chỉ có hòa hợp thuận hòa thay vì rẻ chia thù oán, chỉ có phục vụ trao ban thay vì bóc lột khủng bố…Cái viễn tượng hạnh phúc nầy đã được diễn ngữ Kinh Thánh và lời giảng của Đức Kitô gọi tên là “NƯỚC TRỜI”.
Chúng ta không biết cái viễn tượng “Nước Trời” đầy lý tưởng và huyền diệu đó đến khi nào mỡi hiện thực hoàn toàn trên trần gian. Tuy nhiên, có một điều chúng ta xác tín : đó chính là “Nước Trời đã đến”, đã đến cách đây 2000 năm trong Đấng Em-ma-nu-en sinh ra tại Bê Lem trong một đêm mùa đông băng giá, đã đến trong anh chàng thanh niên Giê-su Người Na-da-rét, con Bác thợ mộc Giuse và Bà Maria, đã đến trong vị Rab-bi khó nghèo nhưng rao giảng bằng những lời quyền năng và những dấu lạ, đã đến trong tên tử tội Giê-su trên đồi Núi Sọ khi trước lúc tắt hơi còn long trọng công bố : “Hôm nay anh sẽ ở trên thiên đàng với Ta”. Đã đến nơi Nhà Tiệc Ly, trên bờ hồ Ti-bê-ri-át, dọc đường về Em-mau trong Đức Kitô phục sinh từ trong cõi chết….Và kể từ đó, Nước Trời cứ vươn lên đến mọi miền thế giới, đến mọi tâm hồn…
2. Con đường dẫn tới hạnh phúc đích thực : khó nghèo
Thế nhưng, để có được cái hạnh phúc đích thực đó, để đi vào cái Vương Quốc rạng ngời đó, Thiên Chúa đã phải từng bước dạy dỗ con người, thuyết phục con người chấp nhận phương án của Ngài, con đường và giải pháp chính Ngài đề nghị. Trong khi con người cứ mãi loay hoay chạy tìm cái bóng hạnh phúc của “vương quốc trần gian” qua những thực tại chóng tàn, thì Thiên Chúa không mệt mõi giới thiệu con đường hạnh phúc đích thực của “Nước trời”.
Lời của Sứ ngôn Sô-phô-ni-a trong Bài đọc I một hôm nay là một điển hình trong những sứ điệp dạy về con đường hạnh phúc của Thiên Chúa :
“Hỡi tất cả những ai nghèo hèn trong xứ sở,
Những kẻ thi hành mệnh lệnh của Thiên Chúa,
Hãy tìm sự công chính, hãy tìm đức khiêm nhường…
“Số dân Ít-ra-en còn sót lại
Sẽ không làm chuyện tàn ác bất công,
Cũng không ăn gian nói dối…
*Điều chúng ta nên ghi nhận đầu tiên ở đây đó chính là các hình tượng “những ai nghèo hèn”, “số dân Ít-ra-en sót lại”. Trong bình diện “Nước trời”, thì những đối tượng đó chính là những người đang cần ơn cứu độ của Thiên Chúa, là những người không có một bảo đảm vật chất nào để nương tựa, mà chỉ biết đặt niềm trông cậy vào Thiên Chúa, là những kẻ đang khao khát đợi trông Thiên Chúa ra tay nâng đỡ xót thương vì những thiếu thốn, ngặt nghèo và đang bị trăm ngàn lực cản bủa vây giăng mắc. Chính vì thế, họ là những kẻ ưu tiên được Thiên Chúa trao gởi cho Tin Mừng cứu độ.
*Nối tiếp truyền thống của các sứ ngôn và đưa tới một bình diện cụ thể hơn, rõ nét hơn, Đức Kitô đến loan báo : “Phúc cho ai khó nghèo, vì Nước Trời là của họ”. Toàn bộ bài giảng “Tám Mối Phúc Thật” mà tin Mừng Matthêô vừa nhắc lại cho chúng ta là “bản đúc kết” súc tích về con đường hạnh phúc đích thực Thiên Chúa đề nghị cho con người và cũng là “lời chúc thân thương của Thiên Chúa” dành cho những ai đang dấn thân trên con đường phúc thật ấy.
*Để cảm nhận được những lời chúc phúc nầy, chúng ta cứ mở Tin Mừng.
- Giàu có như ông ty trưởng Thuế vụ Gia-kê, nhưng ông vẫn là “kẻ nghèo có phúc”, vì ông đã dám tước bỏ cái địa vị cao sang để trèo lên cây sung mà nhìn Đức Kitô, rồi sau đó là cuộc đổi đời để yêu thương và chia sẻ.
- Bụi đời như cô gái làng chơi M.Mađalêna, nhưng lại là “kẻ nghèo có phúc” vì cô đã biết nhỏ những giọt nước mắt sám hối để xin ơn tha thứ.
- Phản bội như Phêrô 3 lần chối Chúa, nhưng cũng là “kẻ nghèo có phúc” vì ông đã khóc lóc trở về.
- Trần trụi khốn nạn như tên trộm bên hữu Chúa vào chiều Thứ Sáu Khổ nạn, nhưng anh ta là “kẻ nghèo có phúc” khi biết ngước mắt về phía Chúa để thân thưa : “Xin nhớ đến tôi khi Ngài vào Nước Ngài hôm nay”, và tức khắc đã được đáp trả : “Hôm nay anh sẽ ở trên thiên đàng với tôi”.
Và chúng ta không quên dụ ngôn “Người Pharisiêu và người thu thuế lên đền thờ cầu nguyện”. Chúa Giêsu đã kết luận : “Người nầy ra về sẽ nên công chính, còn người kia thì không”. Người được nên công chính đó chính anh chàng thu thuế đứng cuối đền thờ đấm ngực ăn năn : “Lạy Chúa, xin xót thương con, vì con là kẻ có tội”. Quả thật anh chính là “kẻ nghèo có phúc”.
Và nối tiếp “đường đi của Tin Mừng” đó, suốt 2000 năm nay đã có biết bao nhiêu “kẻ nghèo có phúc”, như Anê, Cê-ci-li-a, Au-gus-ti-nô, Mo-ni-ca, Tê-rê-xa hài đồng, Phan-xi-cô As-si-si…như cha thánh Maximilien Kolbe, như Mẹ Á Thánh Têrêxa thành Calcutta, như Á Thánh An-rê Phú Yên, Các Thánh Tử đạo Việt nam…và hằng ngày, khắp nơi hôm nay, có biết bao nhiêu người dám “đập bể bình dầu thơm quí giá cuộc đời”, dám “bán đi những thửa ruộng màu mỡ cuộc sống” để phục vụ Đức Kitô trong đời thánh hiến, trong chức linh mục, trong vai trò giáo lý viên, tông đồ giáo dân…Trước mặt người đời, trong bậc thang xã hội hoặc với sinh mệnh chính trị, có thể họ là những kẻ thấp cổ bé miệng, là những người bị trù dập bách hại, là những thức “rác rưởi bỏ đi”, nhưng, như lời Thánh Phaolô trong Bài Đọc II hôm nay : “Những gì thế gian cho là điên dại thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ khôn ngoan, và những gì thế gian cho là yếu kém, thì Thiên Chúa đã chọn để hạ nhục những kẻ hùng mạnh…”.
3. Con đường phúc thật hôm nay
Và nếu hiểu “Khó Nghèo” là như thế, cái phúc đích thực là như thế thì tất cả chúng ta đều là những “kẻ nghèo”, hay đúng hơn “phải trở nên khó nghèo”, bởi vì đó chính là đòi hỏi của Tin Mừng, là điều kiện để chiếm lĩnh Nước trời, để đi vào hạnh phúc vĩnh cửu. Thế nhưng, quả thật ngày hôm nay người ta hay dị ứng với chữ ‘nghèo”, mặc cảm với cái nghèo; và nói tới nghèo là cứ nghĩ ngay tới “miếng cơm manh áo, cái xe, cái nhà, con đi học, bệnh tật thuốc thang…”. Và cũng chính vì thế càng lúc con người càng trở nên nghèo nàn thực sự về phương diện tâm linh, khi cứ tất bật toan tính toàn chuyện làm ăn, “phá lẫm cũ xây lẫm mới”, để rồi khép kín trái tim và tâm hồn trước Thiên Chúa và anh em đồng loại.
Nếu Đức Kitô đã chọn sinh ra trong hang lừa máng cỏ, đã công bố Tin mừng cho những kẻ nghèo, đã chết như một tội nhân trần trụi trên khổ giá, đã lập Giáo Hội trên nền tảng các tông đồ là những dân chài chất phát, đã chấp nhận trở thành tấm bánh ly rượu để hiện diện mọi ngày với chúng ta trong Bí tích Thánh Thể, hoặc trở nên đồng dạng đồng hình với những kẻ đói khát, tù tội, khổ đau…thì không có lý do gì chúng ta, những người Kitô hữu, lại cứ sống khác đi, lại chọn lựa con đường hạnh phúc khác với lối đi nẽo bước của Ngài.
Tuy nhiên, con người vốn bản tính hư hèn, yếu đuối, thích chuộng cái giàu sang của thế gian, thích tìm cái thoải mái, dễ chịu, hạnh phúc trần tục và thường quay lưng trước những đòi hỏi của Tin Mừng (như người thanh niên giàu có đã sụ mặt bỏ đi khi nghe Chúa Giê-su mời gọi : “Con hãy về bán hết mọi của cải, bố thí cho kẻ nghèo, rồi đến theo Ta”)…Cho nên chúng ta hãy cầu nguyện cho nhau biết sống khó nghèo thực sự, như lời nguyện sau đây của đại thi hào Tagore :
Chỉ mong Ngài lấy đi
Mong chẳng còn gì thuộc về con
Mong chẳng còn gì là của con
Để con được trắng tay
Con chỉ còn Ngài để giữ lấy
Con được chọn Chúa mãi là của con
Chỉ mong Ngài xoá đi
Mong chẳng còn gì để chiếm hữu
Mong chẳng còn gì ràng buộc con
Để con được ngước lên
Con tìm được Ngài là chân lý
Con được cùng Chúa đồng hành luôn
Chỉ mong Ngài cất đi
Mong chẳng còn gì để nắm giữ
Mong chẳng còn gì mà tự tôn
Để con chỉ biết yêu
Yêu một mình Ngài trọn đời con
Con nhìn nhận Chúa chính Nguồn Tình Yêu.