BỆNH NHỎ MÀ CHỮA LỚN

Một người nọ chỉ bị một chút phong hàn mà ho, nên tinh thần rất căng thẳng, gấp gấp đi chữa trị. Bác sĩ chẩn đoán là bệnh cổ ; và cho phục thuốc công đánh vào thận và ruột, cấm ngặt ông ta không được ăn đồ cao lương mỹ vị.

Qua một tháng sau, thân thể ông ta không có bệnh đã trở thành trăm bệnh phát sinh, giống như đau bệnh đau cổ thật, người ấy khẩn trương đi mời bác sĩ khác chẩn trị.

Bác sĩ khác chẩn đoán đây là bệnh nóng ở bên trong, nên cho uống thuốc giải nhiệt, kết quả là thượng thổ hạ tả, ngay cả cơm cũng không thể ăn. Ông ta sợ cuống cuồng, vội vàng đổi thuốc hàn dùng thuốc nhiệt, các loại tạp loạn như thạch nhũ, mỏ chim đều ăn tuốt, cho nên toàn thân lởn vởn xuất hiện triệu chứng ung thư, bệnh ghẻ và hoa mắt, hình như bệnh gì cũng theo đó mà đến !

(Tô Đông Pha tập)
Suy tư :

Người giàu có thì cái gì cũng ra vẻ quan trọng : con cái bị đứt tay chút xíu thì la làng la trời như là con mình sắp chết đến nơi rồi, khiếp ! Trái lại, con nhà nghèo thì cái gì cũng đơn giản, đơn giản vì không có tiền, đổ ruột ra đó mà vẫn cắn răng chịu đựng, thế mới có câu "nhà giàu đứt tay, nhà nghèo đổ ruột".

Cuộc sống của người Kitô hữu, xét cho rốt ráo, thì như là một con nhà giàu có nhiều kho báu thiêng liêng, bởi vì họ thuộc về một dân tộc thánh, thuộc hàng tư tế và tiên tri, như thế không phải là cao quý sao ? Thế nhưng cũng có những lúc họ sống như không phải là "con nhà giàu", họ không cấp tốc chữa bệnh khi tâm hồn bệnh hoạn, họ không tích cực nhận lãnh những phương thuốc thần hiệu là các bí tích, để chữa những căn bệnh bất trị như : mê ăn uống, mê đắm sắc dục, kiêu ngạo ; họ cũng không chịu sống xứng đáng là một người con của hàng vương giả, họ thích sống như kẻ mồ côi không người chăm sóc, mà thật ra, họ cũng có những mục tử tốt lành là các linh mục chăm sóc đấy chứ, chẳng qua là không muốn đó thôi.

Thời giờ không còn bao nhiêu nữa, vết thương trầm trọng trong tâm hồn không chịu chữa, thì biết đến bao giờ mới được khang an, vui hưởng phúc trường sinh với Thiên Chúa chứ ?