MẠC KHẢI CHO NHỮNG NGƯỜI BÉ MỌN
Dứt câu tay chắp nhìn trời,
Tâm linh phấn khởi cất lời suy tôn :
”Lạy Cha là Chúa càn khôn,
Ý Cha kỳ diệu qua muôn ngàn đời,
Tỏ bày mầu nhiệm Nước Trời,
Cho hồn bé mọn, cho người đơn sơ.
Để hàng thông thái ngẩn ngơ,
Để phường kiêu ngạo mịt mờ hoang mang.
Lòng Cha nhân hậu khôn đang,
1960. Cho Con cho cả kho tàng nước non.
Ngoài Cha ai biết được Con ?
Nếu Cha không đóng ấn son đậm đà.
Ngoài Con ai biết được Cha ?
Nếu Con không tỏ đâu là Tôn Nhan.
Hỡi người vất vả lầm than,
Đến Ta bổ sức ủi an cho nào.
Hãy mang lấy ách Ta trao,
Học Ta bài học ngọt ngào sâu xa :
Lòng Ta khiêm nhượng hiền hòa,
1970. Ách Ta êm ái, gánh Ta nhẹ nhàng.
Dứt câu tay chắp nhìn trời,
Tâm linh phấn khởi cất lời suy tôn :
”Lạy Cha là Chúa càn khôn,
Ý Cha kỳ diệu qua muôn ngàn đời,
Tỏ bày mầu nhiệm Nước Trời,
Cho hồn bé mọn, cho người đơn sơ.
Để hàng thông thái ngẩn ngơ,
Để phường kiêu ngạo mịt mờ hoang mang.
Lòng Cha nhân hậu khôn đang,
1960. Cho Con cho cả kho tàng nước non.
Ngoài Cha ai biết được Con ?
Nếu Cha không đóng ấn son đậm đà.
Ngoài Con ai biết được Cha ?
Nếu Con không tỏ đâu là Tôn Nhan.
Hỡi người vất vả lầm than,
Đến Ta bổ sức ủi an cho nào.
Hãy mang lấy ách Ta trao,
Học Ta bài học ngọt ngào sâu xa :
Lòng Ta khiêm nhượng hiền hòa,
1970. Ách Ta êm ái, gánh Ta nhẹ nhàng.