NGƯỜI ĐÀN BÀ TỘI LỖI (tiếp theo)

Nghĩ mình chua xót nỗi mình,

Làm sao gặp được Thánh Tình hỡi ôi !

Cuộc đời bèo dạt mây trôi,

Trăm năm thôi thế thì thôi còn gì !

Tài mà chi, sắc mà chi !

Hương hoa rồi cũng qua thì hương hoa.

Đời làm khô héo tim ta,

Cho dòng huyết lệ chan hòa từ đây !

Thầy ôi ! Danh Thánh của Thầy,

2050. Khắc sâu vào cõi lòng nầy đã lâu.

Lời Thầy trang trọng nhiệm mầu,

Như vầng ánh sáng giữa bầu trời đêm.

Giọng Thầy dịu ngọt êm đềm,

Nghe sao như lửa cháy tim cháy hồn.

Thầy ôi ! Cứu vớt đời con !

Cho vành trăng khuyết được tròn như xưa.

Con cầu cho kiếp sống thừa,

Được ơn thương xót gặp mùa hồng ân.

Cho con được chết một lần,

2060. Cho con trút sạch nợ nần từ đây.

Cho con được phúc gặp Thầy,

Cho con thấy được một ngày sáng tươi.

Nàng thầm nguyện đến vạn lời,

Ruột tằm tơ rối bời bời héo hon.

Nghe nhà biệt phái Si-mon,

Hôm nay Chúa đặt gót son ghé vào.

Nàng mang tâm sự dạt dào,

Chạy tìm gặp Chúa nghẹn ngào khóc than.

Hai hàng nước mắt chứa chan,

Trên bàn chân Chúa tuôn tràn khôn ngăn.

Tóc mây thấm lệ thay khăn,

Môi hôn chân Chúa, miệng thăn thỉ cầu :

”Con là vạn cổ thành sầu,

Phận hèn nào dám cúi đầu xin ơn.

Trông vào lượng cả từ nhân,

Khỏi bề sống đục được phần thác trong.

Ơn trên ngày ước đêm mong,

Lệ lòng dù chảy cạn lòng chưa thôi.

Trăm ngàn cay đắng Thầy ôi !

2080. Lấy đâu nước mắt tẩy trôi cuộc đời.

Lau sao cho tóc rối bời,

Hôn sao cho dại đôi môi héo buồn.

Càng lau lệ thảm càng tuôn,

Tóc mây vấn vít, nụ hôn nồng nàn.

Mặc cho con mắt bàng quan,

Tiếng nàng rên rỉ nghe tan nát lòng.

Tay cầm bình ngọc cam tòng,

Tưới lên chân Chúa cả phòng ngạt thơm.