NGƯỜI ĐÀN BÀ TỘI LỖI
Ga-li mỗi độ xuân sang,
Nhà nhà thết tiệc mở đàng ăn chơi.
Có người biệt phái lòe đời,
2020. Tiệc xuân mở rộng đón người thưởng xuân.
Tao nhân mặc khách xa gần,
Được mời Chúa cũng góp phần chia vui.
Trà thơm rượu ngọt đủ mùi,
Mượn câu chúc tụng đầy vơi chén quỳnh.
Tiệc đang vui bỗng thình lình,
Có người thiếu phụ nép mình bước ra.
Nét sầu in rõ mặt hoa,
Quì ôm chân Chúa lệ sa ròng ròng.
Trông mặt mà bắt hình dong,
2030. Cả phòng chủ khách buồn lòng ngẩn ngơ.
Nàng là cô gái ngây thơ,
Không may chuốc lấy tiếng nhơ xa gần.
Được nghe Lời Chúa đôi lần,
Lời sao nặng cả ngàn cân khó lường :
”Phúc thay lòng dạ tuyết gương,
Được nhìn Nhan Chúa tỏ tường mai sau.”
Lòng càng thêm tủi thêm sầu,
Đời thôi đâu nữa còn đâu là đời !
Làm sao thấy mặt Chúa Trời,
2040. Làm sao nghe được một Lời phân minh ?
Ga-li mỗi độ xuân sang,
Nhà nhà thết tiệc mở đàng ăn chơi.
Có người biệt phái lòe đời,
2020. Tiệc xuân mở rộng đón người thưởng xuân.
Tao nhân mặc khách xa gần,
Được mời Chúa cũng góp phần chia vui.
Trà thơm rượu ngọt đủ mùi,
Mượn câu chúc tụng đầy vơi chén quỳnh.
Tiệc đang vui bỗng thình lình,
Có người thiếu phụ nép mình bước ra.
Nét sầu in rõ mặt hoa,
Quì ôm chân Chúa lệ sa ròng ròng.
Trông mặt mà bắt hình dong,
2030. Cả phòng chủ khách buồn lòng ngẩn ngơ.
Nàng là cô gái ngây thơ,
Không may chuốc lấy tiếng nhơ xa gần.
Được nghe Lời Chúa đôi lần,
Lời sao nặng cả ngàn cân khó lường :
”Phúc thay lòng dạ tuyết gương,
Được nhìn Nhan Chúa tỏ tường mai sau.”
Lòng càng thêm tủi thêm sầu,
Đời thôi đâu nữa còn đâu là đời !
Làm sao thấy mặt Chúa Trời,
2040. Làm sao nghe được một Lời phân minh ?