CHÚC DỮ CÁC THÀNH QUANH HỒ

Độc thay cái lưỡi thị phi,

Bén thì rách ruột, cùn thì rách da.

Ôi lòng chai đá người ta,

1930. Lửa nung không chảy, mưa sa chẳng sờn.

Kể ơn biết mấy là ơn,

Kể công chi xiết còn hơn biển trời.

Mở lời than trách mấy lời :

Cô-da-im hỡi, khốn ngươi dường nào !

Bách-xai vô phúc làm sao !

Ty-rô dù được tơ hào như ngươi.

Si-đon gặp số các người,

Quần gai áo nhặm đền bồi đã lâu.

Mai sau thiện ác đáo đầu,

1940. Các ngươi sẽ bị dìm sâu hơn nhiều.

Còn ngươi khốn biết bao nhiêu,

Hỡi dân Ca-phát tự kiêu tự hào.

Ngươi càng vênh váo làm cao,

Đáy sâu hỏa ngục chìm vào càng sâu.

Sô-đôm khốn nạn mặc dầu,

Ví xem ơn lạ phép mầu nơi đây.

Số phần âu đã đổi thay,

Cơ đồ âu cũng ngày nay vẫn còn.

Hai bên cân nhắc già non,

1950. Sô-đôm nhẹ tội nhẹ đòn hơn ngươi.