CHỮA ĐẦY TỚ SĨ QUAN (tiếp theo)
Viên quan đau khổ âm thầm,
1820. Thương người tôi tớ tình thâm vẹn tình.
Nghe tin Chúa đến gần dinh,
Cậy vài bạn hữu thay mình thưa qua :
”Phận hèn đội đức hải hà,
Thân hèn không đáng dọn nhà nghỉ ngơi.
Ơn Trên dù chỉ một lời,
Bệnh người tớ mọn tức thời khỏi ngay.
Tuy hèn vẫn có dưới tay,
Một vài tên lính thường ngày ra công.
Chỉ đông phải đến bên đông,
1830. Chỉ tây cũng phải buộc lòng sang tây.
Huống hồ uy đức của Thầy,
Tới lui để nhọc gót giày dám đâu.”
Nghe người chuyển đạt mấy câu,
Chúa dừng chân lại gật đầu ngạc nhiên :
”Hiện nay nhìn khắp Ích-diên,
Niềm tin đâu vững bằng viên quan nầy.
Các con hãy lắng nghe đây :
Mai sau nhiều kẻ đông tây được mời.
Được vào dự tiệc Nước Trời,
1840. Cùng hàng Tổ Phụ đời đời hiển vinh.
Mà đoàn con cái bạc tình,
Phải quăng vào chốn ngục hình gớm ghê.
Phần ông thôi hãy trở về,
Tin sao được vậy liệu bề trình qua.”
Viên quan đau khổ âm thầm,
1820. Thương người tôi tớ tình thâm vẹn tình.
Nghe tin Chúa đến gần dinh,
Cậy vài bạn hữu thay mình thưa qua :
”Phận hèn đội đức hải hà,
Thân hèn không đáng dọn nhà nghỉ ngơi.
Ơn Trên dù chỉ một lời,
Bệnh người tớ mọn tức thời khỏi ngay.
Tuy hèn vẫn có dưới tay,
Một vài tên lính thường ngày ra công.
Chỉ đông phải đến bên đông,
1830. Chỉ tây cũng phải buộc lòng sang tây.
Huống hồ uy đức của Thầy,
Tới lui để nhọc gót giày dám đâu.”
Nghe người chuyển đạt mấy câu,
Chúa dừng chân lại gật đầu ngạc nhiên :
”Hiện nay nhìn khắp Ích-diên,
Niềm tin đâu vững bằng viên quan nầy.
Các con hãy lắng nghe đây :
Mai sau nhiều kẻ đông tây được mời.
Được vào dự tiệc Nước Trời,
1840. Cùng hàng Tổ Phụ đời đời hiển vinh.
Mà đoàn con cái bạc tình,
Phải quăng vào chốn ngục hình gớm ghê.
Phần ông thôi hãy trở về,
Tin sao được vậy liệu bề trình qua.”