CỨNG THÌ BỚT NỬA GIÁ

Có một khách quen muốn mua hàng hóa của Tô châu, có người chỉ cho và nói : “Người Tô châu mua đồ luôn bớt nửa giá, ông coi họ kêu giá bao nhiêu thì ông trả giá một nửa, như thế mới không bị thiệt thòi”. Ông khách nghe xong thì gật đầu liên tục.

Quả nhiên, ông ta đến hàng tơ lụa mua lụa, hể kêu giá hai lượng bạc thì ông ta trả giá một lượng; kêu giá một lượng thì ông ta trả giá bảy tiền năm phân.

Chủ quán rất giận, chế nhạo nói : “Nói như thế, ngài cũng không cần phải mua, tiểu quán sẽ tặng cho ngài hai khổ vải !” - Ông khách ấy chấp tay thi lễ nói : “Không dám không dám, tôi chỉ cần một khổ là đủ rồi ạ”.

(Tiếu lâm)

Suy tư :

Đi mua hàng thì dĩ nhiên là phải có trả giá, nhưng trả giá không có nghĩa là coi hàng hoá của người ta không ra gì. Khi mua hàng thì có người trả phân nửa; có người trả hai phần ba giá, lại có người không trả gì cả vì thấy hàng hoá đúng là có giá trị với đồng tiền, nhưng dù trả giá hay không thì tất cả người mua và người bán đều thích cái lợi về mình.

Trong đời sống linh thiêng của người Kitô hữu cũng thế, có những lúc chúng ta đem linh hồn cao quý của mình rao bán cho ma quỷ với giá rất đắt, nhưng ma quỷ là kẻ phỉnh phờ xảo quyệt đã trả giá bằng một ly rượu, có linh hồn thì nó trả giá bằng một vài trăm ngàn đồng, có linh hồn thì nó trả giá bằng một lời yêu thương giả dối... thế là chúng ta mất cả vốn lẫn lời và truỵ lạc trong tội lỗi của mình.

Người Kitô hữu không bao giờ đem rao bán linh hồn của mình để mua những thứ nay còn mai mất là tiền tài, danh vọng và xác thịt. Nhưng sẽ dùng ơn của Thiên Chúa ban cho qua tiền tài, danh vọng và sức khoẻ để làm sáng danh Ngài và mưu ích cho phần rỗi mình cũng như của tha nhân, đó là cái lợi lớn nhất mà chúng ta cần phải đạt cho được trong đời sống tâm linh của mình.