KHÔNG CẦN TÍNH MỆNH

Chủ nhân giữ bạn bè lại ăn cơm, nhưng trên bàn ăn chỉ có một dĩa đậu phụ.

Người bạn hỏi : “Tôi thích nhất là ăn đậu phụ, nó là tính mệnh của tôi, tôi cảm thấy không có món gì ngon cho bằng món đậu phụ”.

Cách mấy ngày sau, chủ nhân lại mời người bạn ấy ăn cơm, và cho rằng anh ta thích ăn đậu phụ, bèn bỏ đậu phụ vào trong cá và thịt, nhưng ai mà biết được chứ, ông bạn ấy không ăn đậu phụ mà chỉ chọn cá và thịt mà ăn.

Chủ nhân hỏi : “Anh nói đậu phụ là tính mệnh của anh, tại sao hôm nay không ăn nó ?”

Ông
bạn trả lời : “Vừa thấy cá, thịt thì ngay cả tính mệnh tôi cũng không cần”.

(Tiếu lâm)

Suy tư :

Sinh mệnh cũng là tính mệnh cao quý vô cùng, và chỉ có Thiên Chúa mới là Đấng nắm giữ sinh mệnh của con người, cho nên sinh mệnh quý giá vô cùng, quý giá là bởi vì mỗi người chỉ có một sinh mệnh mà thôi...

Không có vật gì trên đời có thể hoán đổi được sinh mệnh, dù cho đó là trân châu báu ngọc quý nhất trần gian, nhưng ở đời có người coi sinh mệnh của mình giống như miếng đậu phụ vì tham ăn; lại có người coi tính mệnh như ly rượu đế vì tham uống...

Người Kitô hữu là người biết trân quý sinh mệnh của mình, dù nghèo đói, dù giàu có, dù thất vọng hay hy vọng, họ cũng đều biết coi trọng sinh mệnh của mình, bởi vì người coi nhẹ sinh mệnh của mình là người không biết quý trọng sinh mệnh của người khác, mà người không biết quý trọng sinh mệnh thì chỉ là người gây tang tóc cho người khác mà thôi.

Miếng đậu phụ không thể là tính mệnh, nhưng nó sẽ làm cho sinh mệnh của người nghèo khổ được khỏe hơn, nếu chúng ta bớt đi sự hưởng thụ mà chia sẻ với họ...