CÂU ĐÁP HAY CỦA KHỔNG TỬ

Có hai thầy đồ gàn tôn thờ học thuyết của Nho gia, chỉ cần hai người gặp nhau thì giống như cải nhau : khoe mình là người Nho học thật, và nói đối phương là Nho học giả, hai người không ngớt tranh luận, nên cùng nhau đi cầu cứu Khổng tử.

Khổng tử đi xuống bậc thềm, cúi chào hai người và nói : “Ta chủ trương nội dung của Nho học rất rộng rãi, luận điểm cụ thể việc gì phải tương đồng toàn bộ chứ ? Hai vị đều là những nhà Nho học, đều là người xưa nay tôi kính trọng ngưỡng mộ”. Hai người rất phấn khởi và cáo từ.

Các đệ tử hỏi : “Tại sao thầy lại tâng bốc họ chứ ?”

Khổng tử đáp : “Loại người ấy chỉ cần bịp bợm để họ đi khỏi là được rồi, không nên cùng họ trò chuyện”.

(Tiếu lâm)

Suy tư :

Đạo của Khổng tử coi nặng về lễ nghĩa, nhưng có những lúc Khổng tử cũng thiên vị người giàu sang và người hèn, người trí và người ngu.

Có nhiều cách để giáo huấn người ngu cũng như có nhiều cách để khuyến khích người tài giỏi, đó là cái tài của người thầy khôn ngoan. Chúa Giêsu đã làm như thế với người tội lỗi và người thanh niên tốt lành muốn theo làm môn đồ của Ngài.

Đạo của Chúa Giêsu chắc chắn không giống đạo Khổng hay bất cứ đạo nào khác, bởi vì đạo của Ngài làm cho con người ta khi sống ở đời này nhận biết nhau là anh em chị em của nhau trong Ngài, và đời sau cùng hưởng hạnh phúc trên trời với Thiên Chúa. Cho nên khi đưa ra cho nhau lời khuyên bảo thì không đánh lừa nhau để khỏi “bị làm rầy”, nhưng thành tâm yêu mến và hy vọng người anh em chị em tốt hơn...

Đừng lấy lòng bịp bợm đối với người vô học, nghèo khó, nhưng hãy lấy lòng thành thật để đối đãi với tất cả mọi người không phân biệt một ai. Đó chính là bổn phận và là sứ mạng truyền giáo của người Kitô hũư trong mọi thời đại vậy...