Hãy tỉnh thức ! Tôi muốn gào, tựa ngàn cơn sóng dữ,
Muốn gầm lên như muông thú rừng hoang.
Hét thật to, cho quằn quại cung đàn,
Hãy tỉnh thức ! Trần gian hờ hững quá !
Giờ Ngài đến, là buông xuôi tất cả,
Thật dịu êm hoặc vật vã thương đau,
Khi nào, cách nào, ôi thật nhiệm mầu !
Hãy sẵn sàng, dù ở đâu. Mọi lúc.
Đất chuyển rung, biển kinh hoàng thôi thúc.
Trăm ngàn người đã ngã gục thê lương !
Thật cao sang hay giai cấp tầm thường,
Cùng số phận, đầy đau thương, chới với.
Tôi muốn hô, đến tận cùng thế giới.
Cho mọi người và chính cả thân tôi,
Thân phận người, chỉ là cát bụi thôi,
Là cây sậy, trước cuộc đời giông bão.
Hãy tỉnh thức ! Đời phù vân hư ảo…
Hoài An
(Cơn sóng thần ngày 26/12/2004)