ĐẠI NHÂN HỒ ĐỒ

Có một người mắc bệnh mù mắt (bệnh thanh manh) bị dẫn đến quan tư pháp, anh ta nói với quan huyện : “Tôi là người mù”.

Quan huyện nói : “Nói mò, mày có hai con mắt, tròng trắng thật là trắng, xanh thật là xanh, sao lại giả bộ là mù hử ?”

Người mù mắt nói : “Ngài đại nhân nhìn tôi kẻ tiểu nhân là người thanh thanh bạch bạch, kẻ tiểu nhân là tôi nhìn ngài đại nhân là người hồ đồ hồ đồ”.

(Tiếu lâm)

Suy tư :

Người ta mù mà nói là sáng mắt là người hồ đồ không thể chối cải, nhưng người sáng mắt mà cái gì nhìn cũng không thấy thì đúng là tội nghiệp hơn cả người mù, đó là những người mang bệnh thành tích, bệnh vượt chỉ tiêu, bệnh báo cáo láo...

Ông quan huyện là người sáng mắt nhưng không biệt được người trước mặt mình là mù hay sáng mắt, đó là vì lòng của ông quan huyện đầy những kiêu căng và coi thường người khác, đó là triệu chứng của một người mang bệnh thành tích và tâm hồn không chân thật...

Người Kitô hữu cảm thấy mắc cở khi mang bệnh thành tích, bởi vì như thế thì người ta sẽ gọi mình là người mù trong tâm hồn, tức là bệnh nói dối : nói dối Thiên Chúa và nói dối mọi người để đạt thỏa mãn cái tham vọng ích kỷ của mình.

Người nhìn không rõ phải trái, không phân biệt được việc nên làm và không nên làm thì giống như người mù vậy, thật tội nghiệp cho họ...