MÔN ĐỆ BỨT BÔNG LÚA

Tiệc xong Chúa dẫn môn nhân,

Qua đồng lúa chín nghỉ chân cạnh đồi.

Có người khô lưỡi khô môi,

Bứt vài bông lúa lại ngồi vò ăn.

Nhằm ngày luật cũ cấm ngăn,

1380.Mấy người biệt phái phàn nàn chua cay :

”Sao vi phạm luật thế nầy ?

Thân trò làm bậy, Danh Thầy ra chi ?”

Chúa rằng : “Truyện cũ còn ghi :

Năm xưa Đa-vít phải khi bôn đào,

Sau lưng trước mặt tên đao,

Cùng đường đói khát chạy vào Thánh Cung.

Đòi ban bánh hiến tế dùng

Chia nhau với kẻ tùy tùng thì sao ?

Đền thờ tư tế ra vào,

1390.Lỗi ngày thứ bảy luật nào cầm chơn ?

Cho rằng Đền Thánh gia ơn,

Ở đây có Đấng trọng hơn đền thờ.

Ví dù hiểu ý lời thơ :

Chúa cần lòng thảo hơn chờ lễ dâng.

Sẽ không kết án vội vàng,

Tiếng người vô tội sẽ vang thấu trời.

Lập ngày thứ bảy vì đời,

Không vì thứ bảy nặn người ra đâu.

Dẫu sao đi nữa mặc dầu,

1400.Con Người là chủ, là đầu ngày kiêng.

Nói cho sổ mối sổ giềng

Khiến quân biệt phái mình riêng bực mình.