THÁI ĐỘ NGƯỜI ĐỒNG HƯƠNG (II)

Dân làng miệng búa lưỡi đe :

1300.“Con ông thợ mộc Giu-se ấy mà.

Học khôn học khéo đâu ra ?

Ai mà không biết cả nhà bà con ?

Dạy đời biết lẽ thiệt hơn,

Ai bày mà giảng cũng ngon lạ lùng”.

Khen tròn bắt méo tứ tung,

Kèn xuôi trống ngược vô cùng chán tai.

Có người xin Chúa trổ tài,

Cho bà con thấy một vài phép chơi.

Rằng : “Nghe lắm chuyện lạ đời,

1310.Tại thành Ca-phát nhiều người biết qua.

Ở đây đất mẹ quê cha,

Hãy cho rõ mặt tài hoa với đời.”

Chúa rằng : “Dạy vẽ quá lời,

Thế gian ai dễ biết người biết ta.

Xưa nay ở tại quê nhà,

Có ai được nhận mình là tiên tri.

Hỏi ai có nhớ thời kỳ,

Ba năm sáu tháng trời chì không mưa.

Thiên tai há dễ phòng ngừa,

1320.Khắp nơi ma đói chẳng chừa một ai.

Ê-li được Chúa an bài,

Trọ nhà quả phụ miền ngoài Si-đông.

Ích-diên thừa kẻ góa chồng,

Có ai đáng mặt rước ông mà hòng ?

Biết bao nhiêu kẻ bị phong,

Thời Ê-lí-duệ ai mong được lành ?

Na-man người khác địa danh,

Đặc ân khỏi bệnh được dành cho thôi.

Nghe qua dân chúng giận sôi,

1330.Quyết lôi Người đến đỉnh đồi mà xô.

Giữa cơn náo loạn hàm hồ,

Chúa thong thả gọi môn đồ ra đi.