Vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa

"Khi Đức Giêsu gần đến Giêrikhô, có một người mù đang ngồi ăn xin ở vệ đường. (36) Nghe thấy đám đông đi qua, anh ta hỏi xem có chuyện gì. (37) Họ báo cho anh biết là Đức Giêsu Nadarét đang đi qua đó. (38) Anh liền kêu lên rằng: "Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi !" (39) Những người đi đầu quát nạt, bảo anh ta im đi; nhưng anh càng kêu lớn tiếng: "Lạy Con vua Đavít, xin dủ lòng thương xót tôi !" (40) Đức Giêsu dừng lại, truyền dẫn anh ta đến. Khi anh đã đền gần, Người hỏi: (41) "Anh muốn tôi làm gì cho anh ?" Anh ta đáp: "Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy". (42) Đức Giêsu nói: "Anh hãy thấy đi ! Lòng tin của anh đã cứu anh". (43) Lập tức, anh ta nhìn thấy được và theo Người, vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa. Thấy vậy, toàn dân cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa." (Lc 18, 35-43)

Cùng với Đức Giêsu bước vào cuộc đời, Bạn đã gặp ai? Bạn có thấy Đức Kitô đã cất gánh nặng nề và trao ban ách êm ái cho những người Ngài gặp không?

Hôm nay, chúng ta cùng chiêm ngắm một hình ảnh trên con đường của Đức Kitô nhé!

Đó là câu chuyện quen thuộc của anh mù có tên là Bác-ti-mê.

Đầu tiên xin mời Bạn đọc suốt đoạn thánh kinh 2 lần. Sau mỗi lần Bạn hãy dừng lại, nhắm mắt và thuật lại câu chuyện trong đầu và trong tâm bạn.

Sau đó Bạn hãy tự hỏi mình xem, Bạn thích nhập vào nhân vật nào hay cái gì trong câu chuyện: Giêsu, anh mù Bác-ti-mê, một người trong đám đông, người quát mắng anh mù, vệ đường anh ngồi, đôi bàn tay xin ăn của anh mù...

Khi bạn đã chọn cho mình được một vai trong đoạn thánh kinh, giờ đây xin mời Bạn nhắm mắt lại, Bạn hãy nhập vai, và từ từ bạn đi vào câu chuyện. Bạn hãy phản ứng, nói năng một cách tự nhiên trong vai Bạn đã chọn nhé!

Điều quan trọng là khi Bạn đã nhập vai và đi vào câu chuyện, sẽ có những đoạn, những câu nói, những phản ứng đem lại cho bạn một cảm xúc đặc biệt, có thể là một sự bình an, có thể là một niềm vui... Những lúc như vậy, Bạn hãy ở lại trong cảm xúc này một hồi lâu và nếm cảm „hương vị“ của nó nhé!

Cuối cùng kết thúc, Bạn ra khỏi vai và tâm tình với Chúa về những gì Bạn đang có trong lòng.

Ngoài ra, xin gởi đến Bạn vài điểm của đoạn thánh kinh này.

- Chúng ta chú ý sự tò mò và „tỉnh thức“ của người mù. Dù mù, nhưng khi biết có điều gì khác lạ, anh ta liền hỏi thăm ngay, xem có chuyện gì xảy ra vậy. Với sự tỉnh thức, anh mù không muốn bỏ qua một cơ hội ngàn vàng. Đó là ngày Giêsu đi qua con đường cuộc đời của anh, vì thế anh đã kêu lên: "Lạy ông Giêsu, Con vua Đavít, xin dủ lòng thương tôi !". Anh kêu như vậy là hai lần và lần hai thì lớn hơn, dù cho người ta có quát mắng bảo anh im đi.

- Đức Kitô đã phản ứng thế nào, khi Ngài nghe tiếng kêu của anh mù? Tại sao Ngài lại hỏi anh mù, khi Ngài biết điều gì anh mù đang thực sự cần: "Anh muốn tôi làm gì cho anh ?"

- "Lạy Ngài, xin cho tôi được thấy". Lời này của anh mù nói cho tôi điều gì? Cả một cuộc đời trong đêm đen, nhưng Bác-ti-mê vẫn „tỉnh thức“, và không để cho cuộc đời cuốn trôi mình. Anh không buông xuôi theo số mệnh. Niềm hy vọng vẫn còn rất sống động trong anh. Vâng, anh biết anh muốn gì.

- Sau khi được chữa lành, Bác-ti-mê bước đi tiếp tục trên đường, nhưng không còn phải là đường của anh, mà là trên con đường theo Đức Kitô, và anh vừa đi vừa tôn vinh Thiên Chúa. Chắc chắn anh phải vui lắm. Niềm vui và sự tôn vinh này đã lôi cuốn cả đám đông chứng kiến, đến nỗi họ cũng phải cất tiếng ngợi khen Thiên Chúa.

Trong ngày sống, lâu lâu chúng ta dừng bước, nhớ lại hình ảnh anh mù được sáng mắt. Cảm nhận niềm vui của anh, và cũng có thể là niềm vui của chúng ta. Và chúng ta cũng cất lời ngợi khen Thiên Chúa nhé!