MƯỢN CHÁO XIN CƠM

Có người thích cho vay ăn lời, về sau nhà cửa sa sút, trong nhà chỉ còn lại một đấu lương thực, nhưng ông ta vẫn không quên được tính cho vay ăn lời, suy đi nghĩ lại, cuối cùng thì ông ta có phương pháp để cho vay ăn lời, đem gạo nấu thành cháo và cho vay.

Có người hỏi : “Anh cho người ta vay cháo thì lấy gì làm lời chứ ?”

Ông ta trả lời : “Cần cơm”.

(Tiếu lâm)

Suy tư :

Cho vay ăn lời là chuyện bình thường, nhưng ăn lời quá mức cho vay thì là lỗi đức bác ái và công bằng, người ta gọi đó là bốc lột người nghèo, mà những người nghèo là bạn hữu của Chúa Giêsu.

Người thích cho vay nặng lãi là người lười lao động và là người làm giàu trên mồ hôi nước mắt của người nghèo, những người cho vay nặng lãi ấy chắc chắn không phải là người Kitô hữu, mà nếu họ là người Kitô hữu chăng nữa thì cũng chỉ là Kitô hữu trong sổ bộ Rửa Tội của nhà xứ mà thôi, chứ trong cuộc sống họ không thể là người làm chứng Tin Mừng của Chúa Giêsu cho mọi người được, vì họ chỉ biết có tiền và lợi nhuận cắt cổ người khác mà thôi...

Nghề nghiệp nào cũng tốt nếu nghề ấy không trái với lương tâm và giáo huấn của Chúa Giêsu, cũng như giáo huấn của Giáo Hội. Cho vay lấy lời không phải là tội, nhưng sẽ là tội lớn khi chúng ta lấy lời quá mức quy định...

Mượn cháo xin cơm là tâm địa của người luôn thích cho vay ăn lời, còn giúp cháo mời cơm là lòng dạ của người Kitô hữu luôn biết kính mến Thiên Chúa và yêu thương tha nhân.