ĐỐI THOẠI VỚI THIẾU PHỤ SA-MA-RI (Tiếp theo)

Đỡ phần vất vả mang vò tới lui.

Chúa rằng : “Chưa biết hên xui,

990. Về mời chồng đến buồn vui xẻ đồng.”

Nàng thưa : “Tôi chẳng có chồng.”

Chúa rằng : “Nói đúng là không một phần.

Tơ duyên chắp nối năm lần,

Lần nầy chẳng có nợ nần chi nhau.”

Tai nghe mặt đổi sắc màu,

Lời thưa như ngấn buồn đau trường kỳ :

”Thật Ngài là Đấng Tiên Tri.

Rõ từng nước bước đường đi của người.

Năm xưa Tổ Phụ mấy đời,

1000.Xây Đền Thánh dưới khung trời Ga-dim,

Sao rằng chỉ ở Gia-liêm,

Mới là trung điểm bái chiêm phụng thờ ?”

Chúa rằng : “Nay đã đến giờ,

Muôn dân thiên hạ đang chờ đổi thay,

Việc tôn thờ Chúa từ đây,

Không còn nhất định nơi nầy nơi kia.

Không còn đúc tượng dựng bia,

Đền nầy miếu nọ phân chia xa gần.

Ở đây dân chúng đa phần,

1010.Thờ Thần chẳng biết Vị Thần ra sao.

Chúng tôi thờ Đấng Tối Cao,

Biết Ngài biết cả công lao của Ngài.

Vì ơn cứu chuộc triển khai,

Từ người Do Thái ra ngoài chư dân.

Chúa Trời là Đấng thuần thần,

Thờ Ngài cốt ở tâm chân ý thành.

Cách thờ ấy mới tốt lành,

Mới vừa ý Chúa mới vinh danh Người.”

Nàng rằng : “Khi Chúa ra đời,

1020. Mọi lời sẽ được từng lời giải phân.”

Chúa rằng : “Người đã hiện thân,

Chính Người mở mắt tinh thần chị đây.”

Chuyện vừa dẫn đến hồi nầy,

Môn đồ đâu đã hiệp vầy đến nơi.

Giương to đôi mắt nhìn Người,

Không ai dám thốt một lời hỏi han.

Nào ngờ thiếu phụ đa đoan,

Bỏ vò chạy trước truyền loan khắp thành :

”Các người hãy đến cho nhanh,

1030. Đến xem cho biết điềm lành bốn phương.

Người đâu tú lệ phi thường.

Đã thông quá khứ còn tường vị lai.

Chắc Người là Đấng Thiên Sai,

Đọc từng nét một lá bài đời tôi.”

Chuyện nàng kể thật nổi sôi,

Dân thành đông đảo từng hồi kéo ra.

Nhìn trời bóng xế đã qua,

Môn đồ dọn bánh pha trà dâng lên.

Chúa rằng : “Thầy có sẵn bên,

1040.Của ăn đời chẳng biết tên bao giờ.”

Tai nghe mà dạ ngẩn ngơ :

”Bàn tay phúc đức nào chờ sẵn đây ?”

Chúa rằng : “Lương thực của Thầy,

Chính là thể hiện tròn đầy Ý Cha.

Các con đã chẳng bảo là :

Từ đây bốn tháng cách xa mùa màng.

Nhưng nay mắt thấy rõ ràng,

Cánh đồng lúa đã chín vàng tươi xinh,

Kể ra biết mấy công trình,

1050.Mà rồi là phúc trường sinh cao dày.

Kẻ gieo người gặt vui thay,

Mừng chung kết quả chờ ngày hưởng chung.

Các con được phái đến vùng,

Không gieo mà gặt để cùng chia công.

Dân thành trẻ ước già trông,

Xin Người dừng tạm gót hồng nghỉ ngơi.

Lời vàng ban một đôi lời,

Chỉ đường cho biết Nước Trời mà đi.

Phúc thay dân chúng Sâm-ri,

1060.Càng nghe giảng thuyết càng suy phục nhiều.

Không vì thiếu phụ bao nhiêu,

Mà vì Lời Chúa cao siêu nhiệm mầu.

Niềm tin đồng vọng nên câu :

”Đây Vì Cứu Thế bấy lâu đợi chờ.

Hai ngày đẹp một giấc mơ,

Thầy trò nhắm đúng thời cơ ra về.