ĐỐI THOẠI VỚI THIẾU PHỤ SA-MA-RI (Phần I)

Buồn lời môn đệ của Gioan

950. Buồn người biệt phái ương gàn chấp nê.

Chúa rời bỏ xứ Giu-đê,

Nặng mang tâm sự trở về Ga-li.

Đường băng qua xứ Sâm-ri,

Sỏi cày chai gót chân chì tróc da.

Đến thành tục gọi Xi-ca (Sychar),

Có giếng Gia-cóp tiếng là nước ngon.

Dưới chân con bóng đã tròn,

Chúa dừng nghỉ mệt tránh đòn nắng trưa.

Đang ngồi nhớ tích giếng xưa,

960. Có người thiếu phụ cũng vừa đến nơi.

Tay vò, tay gáo thảnh thơi,

Áo xanh lá liễu, mặt tươi hoa đào.

Chúa rằng : “Xin có lời chào

Làm ơn cho nước dám nào quên ơn.”

Giật mình nàng bỗng dừng chơn,

Mở tròn con mắt như hờn như không,

Rằng : “Sao lại thế ? Thưa ông,

Ông người Do Thái tôi trông đúng rồi

Cớ sao xin nước xin nôi,

970. Với người phụ nữ xứ tôi làm gì ?”

Chúa rằng : “Chưa rõ thị phi,

Chị đà giận dỗi làm chi với Người.

Ví dù chị biết ơn Trời,

Biết Người trao chuyện đổi lời là ai,

Âu là chị sẽ van nài,

Xin ban nước mạch thiên thai ngọt ngào.”

Nàng rằng : “Tôi chẳng tin nào,

Giếng sâu nước mạch muốn đào còn xa.

Ông hơn Gia-cóp sao mà ?

980. Ngài là Tổ Phụ tìm ra giếng này.

Chúa rằng : “Nước ở nơi đây,

Uống hoài khát mãi, nay đầy mai vơi.

Sao bằng nước mạch bởi trời,

Uống vào một thuở đời đời trường sinh”.

Nàng rằng : “Như có nước linh,

Khấn xin Người hãy thương tình ban cho.

May tôi đỡ khát đỡ lo,

Đỡ phần vất vả mang vò tới lui"

(Còn tiếp)