CHÚA GIÊ-SU CHỊU PHÉP RỬA

Hòa giang nước chảy quanh co,

610. Đào ghềnh xoi thác reo hò triền miên.

Bờ sông Gioan đứng giảng truyền,

Mỗi lời như có uy quyền bên trong.

Tai nghe dân chúng động lòng,

Tâm tư dao động như dòng thác sôi.

Tay Gioan dội nước liên hồi,

Miệng Gioan tiếp tục gọi người canh tân.

Giật mình thấy Chúa đến gần,

Uy nghi như một Vị Thần trên mây.

Rằng : “Nhân cơ hội đến đây,

620. Xin ban phép rửa, ơn nầy ghi sâu.

Gioan rằng : “Phận mọn dám đâu,

Lẽ ra tôi phải nói câu của Thầy.”

Chúa rằng : “Nhiệm vụ hôm nay,

Xin người cứ việc ra tay hoàn thành”.

Gioan đành khiêm tốn thi hành,

Rửa xong, chuyện lạ phát sanh tức thời.

Ngay trên chỗ đứng Con Người,

Mây trời biến đổi, cửa trời mở tung.

Vẳng nghe tiếng phán không trung :

630. “Đây Con yêu dấu vô cùng của Ta”.

Thánh Thần Thiên Chúa hiện ra,

Lấy hình bồ câu đáp qua trên đầu.

Nhiều người nghe thấy mặc dầu,

Một Gioan hiểu được nhiệm mầu mà thôi.