CHÚA GIÊ-SU GIÁNG SINH (phần I)

Thu về hoa lá đổi màu,

300. Đông sang tuyết phủ trắng phau núi rừng.

Bỗng nghe đây đó tưng bừng,

Treo cờ dán chữ chào mừng lệnh vua,

Truyền cho cả nước thi đua,

Về quê đăng ký gia thừa họ tên.

Suy rằng vâng nhận lệnh trên,

Là vâng ý Chúa, không quên phận mình.

Giuse mở cuộc hành trình.

Cùng Nàng chấp nhận hy sinh lên đường.

Ông Bà dòng dõi Thánh Vương,

310. Bê-lem là đất bản hương tìm về.

Ra đi ngày tháng cận kề,

Phần e tuyết lạnh, phần ghê đường dài.

Biết đâu tính chuyện ngày mai,

Để bàn tay Chúa an bài cho thôi

Lìa xa đất mẹ lâu rồi,

Ngày về như cánh bèo trôi lạc loài.

Bê-lem đông khách vãng lai

Cũng người tứ xứ về khai cội nguồn.

Bao nhiêu hàng quán tiệm buôn

320. Đón mời kẻ có tiền muôn bạc ngàn.

Ông Bà dáng dấp nghèo nàn

Người khinh bạc đuổi, kẻ tàn bạo xua.

Kèm theo giọng lưỡi chanh chua

Nhà quê mà kiếm thành Vua nực cười”

Đêm về tuyết phủ đầy trời

Tuyết gieo ướt át, tuyết rơi lạnh lùng.

Một màu trắng đục mông lung

Bao trùm như nấm mồ chung muôn loài.

Phố phường cửa đóng then gài

330. Đường đêm hoang vắng canh dài nổi trôi.

”Nhà ai thấp thoáng lưng đồi

Nhà ai dưới bóng cây sồi tịch liêu ?

Cơ may dù ít dù nhiều

Dừng chân xem xét đánh liều hỏi thưa.”

Đây là nơi nhốt bò lừa

Là hang thú vật qua mùa tuyết rơi.

Gặp nơi dù chẳng phải nơi

Một đêm trú ẩn tạm thời cho xong.

Trong ngoài bụi đóng rêu phong,

340. Nặng mùi rác rưởi muỗi mòng vo ve.

Nghĩ thương cho bác Giu-se,

Suốt đêm thao thức lắng nghe trào lòng.

”Nỗi mình cực khổ đành xong

Thương Nàng vất vả long đong canh chầy”.

Ma-ri-a trầm mặc riêng tây

Trống lầu điểm gác vừa đầy canh ba.

Bỗng nghe tiếng khóc oa oa

Hài Nhi Con Chúa mặt hoa sáng ngời

(còn tiếp)