Bông Hồng 24- MARIA Sống Đợi Chờ.

THỨ HAI

CHÚA GIÊSU LÊN TRỜI

"Nói xong, Chúa Giêsu được rước lên trời và ngự bên hữu Thiên Chúa. Còn các Tông Đồ thì ra đi rao giảng khắp nơi, có Chúa cùng hoạt động với các ông, và dùng những dấu lạ kèm theo mà xác nhận lời các ông rao giảng.” (Mc 16: 19-20).

Sách Giáo Lý Công Giáo (GLCG) số 661 nói rằng: Vinh quang của sự Chúa Lên Trời đã gắn liền với giai đoạn của sự đi xuống của mầu nhiệm Nhập Thể. Chỉ một mình Đấng đã “bởi Chúa Cha mà ra” mới có thể “trở về với Chúa Cha”: đó là Đức Kitô (Ga 16:28). “Không một ai đã lên trời bao giờ, trừ Con Người đã từ trời xuống thế” (Ga 3:13). Với sức mạnh tự nhiên của mình, loài người không có đường nào để tới “Nhà Cha” (Ga 14:2), tới sự sống và vinh phúc của Thiên Chúa. Chỉ một mình Chúa Kitô đã có thể mở đường cho con người, “để chúng ta, những chi thể của Ngài, chúng ta có hy vọng đoàn tụ với Ngài, Đầu của chúng ta và Nguyên lý của chúng ta, ở nơi mà Ngài đã đến trước chúng ta.” (Kinh Tiền Tụng lễ Chúa Lên Trời).

Ngày Chúa Giêsu Lên Trời, Sách Công Vụ Tông Đồ đã diễn tả thái độ của các tông đồ như sau: “các ông còn đăm đăm nhìn lên trời phía Người đi…” (Cv 1: 10). Nhìn lên trời là thái độ hướng thượng của những người có đức tin và hy vọng. Hãy nhìn vào gương mẫu của các Tông Đồ và Đức Maria, chúng ta học được thái độ phải có trong khi chờ đợi để cùng lên trời với Chúa Giêsu:

1- Chờ đợi với Đức Maria và Giáo Hội : (GLCG # 972)

Trước hết, các ngài đã quy tụ chung lại với nhau (Mt 28:16; Cv 1:6), thờ phượng Thiên Chúa (Lc 24:52), và cùng cầu nguyện với Đức Maria (Cv 1:14). Các ngài và những người tín hữu tiên khởi đã tiếp tục công việc của Chúa Giêsu khởi sự qua các sinh hoạt của Giáo Hội, với đời sống cầu nguyện, cử hành các Bí Tích, nhất là Bí Tích Thánh Thể, và đặc biệt qua đời sống bác ái yêu thương.

2- Chờ đợi trong Đức tin: (GLCG # 837)

Thứ đến, các ngài chờ đợi trong tin tưởng và trung thành vào lời hứa của Chúa Giêsu (Cv 1:16). Tin tưởng và trung thành vào lời hứa của Thiên Chúa là tìm kiếm những dấu chỉ của Thiên Chúa ở mọi nơi trong đời sống của chúng ta (GLCG #156).

Trong ngày Chúa Giêsu Lên Trời, Sách Công vụ diễn tả:“Người được cất lên trước mắt các ông và một đám mây bao phủ Người khuất mắt các ông” (Cv 1:9). Đối với người có niềm tin, theo Cựu Ước, mây biểu tượng cho sự hiện diện của Thiên Chúa giữa dân Người. Mây ám chỉ cuộc quang lâm, đến lần Thứ Hai của Chúa Giêsu. Nếu không có niềm tin, mây chỉ che khuất mắt con người mà thôi! Có người nói rằng tôi cần phải thấy thì tôi mới tin (Ga 20:25). Còn những người Kitô hữu, chúng ta nói rằng chúng tôi tin nên chúng tôi trông thấy. Nếu chúng ta tin tưởng và tìm kiếm những dấu chỉ của Thiên Chúa, chúng ta sẽ nhìn thấy Ngài ở mọi nơi (Rm 1:19-20).

3- Chờ đợi bằng đời sống chứng nhân:

Sau cùng, các ngài chờ đợi bằng đời sống chứng nhân như lệnh truyền của Chúa Giêsu đã ban cho họ: “Bấy giờ anh em sẽ là chứng nhân của Thầy tại Giêrusalem, trong khắp các miền Giu-đê, Sa-ma-ri và cho đến tận cùng trái đất” (Cv 1:8).

Theo William Barclay, người chứng nhân Kitô hữu phải có ba đặc tính căn bản. Trước hết, chứng nhân là một người biết sự thật. Đây không phải là điều người làm chứng tự nghĩ ra, nhưng là điều người ấy biết bằng chính kinh nghiệm cá nhân của mình. Thứ đến chứng nhân đích thực không phải bằng lời nói mà bằng hành động. Sau cùng, theo tiếng Hy Lạp, chữ “martus” vừa có nghĩa là chứng nhân, vừa có nghĩa là tử đạo. Một người chứng nhân đích thực phải sẵn sàng chết cho điều mình đã làm chứng, phải trung thành bằng mọi giá.Quả vậy, lịch sử Giáo Hội đã chứng minh điều này. Tất cả các Tông Đồ, trừ Thánh Gioan, đã dùng chính mạng sống của mình đổ máu ra để làm chứng cho lệnh truyền của Chúa Giêsu ban trước khi về trời (Mt 28:19-20; Mc 16:20).

4- Thái độ phải tránh:

Ngày nay, người ta không muốn nhìn lên trời nữa, mỏi cổ quá rồi! Muốn nhìn xuống trần thế, muốn thực tế. Đó là phong trào trần tục hóa - secularism. Tiếng Latinh gọi là “saeculum”, có nghĩa là thế gian, trần tục.

ĐGH Gioan Phaolô II đã nói rõ về phong trào này như sau: “Chúng ta thấy ở đây một hệ thống tư tưởng nội tại về sự phủ định, muốn loại bỏ Thiên Chúa ra khỏi lòng con người và về việc xã hội từ bỏ Thiên Chúa, để “nhân bản hóa” con người - như người ta thường nói - nói khác đi, là làm cho con người được là người theo đúng nghĩa của danh từ, một cách nào đó đặt con người vào địa vị Thiên Chúa, “Thần hóa” con người, lấy con người làm Thiên Chúa…” (Tiến Về Ngàn Năm Thứ Ba, Từ Chối Chân Lý, tr. 20).

Đức Tổng Giám Mục của Seattle, Raymond Hunthausen đã đưa ra một ví dụ về ảnh hưởng của sự trần tục hóa ngày nay trong thế hệ trẻ:

“Các trẻ em đều say mê cuốn phim gọi là War Games. Trong phim có một cậu choai choai được gọi là “hacker”, người có tài ăn cắp các dữ kiện trong computer, đã lấy trộm được mã số của Ngũ Giác Đài, và châm ngòi cho một cuộc chiến tranh nguyên tử. “Điều làm chúng ta ngạc nhiên là”, ĐTGM nói, “trong cuốn phim thế giới đang sắp tận thế đến nơi, chỉ khoảng nửa tiếng đồng hồ nữa thôi. Nhưng không có một ai đề cập đến Thiên Chúa hay đời sau, hoặc sự sám hối ăn năn. Chỉ có một người ở gần nhất, đã đến và nói rằng anh ta ân hận vì chưa bao giờ học cách biết bơi lội cả!” Cái nhìn của thế giới, của văn hoá ngày nay qua báo chí, tivi, nhà trường, phim ảnh, và games trong computer… đang đầu độc não trạng giới trẻ với phong trào trần tục hoá là như thế!”

Hãy thẳng thắn dẹp bỏ cái quan niệm trần tục hóa trong cách sống duy vật chất để nhìn nhận quyền bính của Chúa Giêsu, Đấng đang ngự bên hữu Đức Chúa Cha và ngự trị trong mỗi tâm hồn chúng ta (Cl 3:1-4) và sống theo lời ĐGH Gioan Phaolô II đã khuyên : “Chúng ta phải quyết định làm người Kitô hữu sùng đạo, và nếu cần, phải can đảm sống khác với lề thói của môi trường ta đang sống. Chứng từ khẳng khái của đời sống Kitô hữu đòi chúng ta phải nắm được và hiểu được đức tin như một dịp quý báu để sống, vượt lên trên những giải thích, và những thói tục của cảnh sống.” (Tiến Về Ngàn Năm Thứ Ba, tr. 25).

Sự kiện Chúa Giêsu Lên Trời, kêu gọi chúng ta đặt lại giá trị và ý nghĩa của cuộc đời mình một cách đúng đắn hơn. Đang khi lên trời, trước mắt các môn đệ, Chúa Giêsu chứng tỏ cho họ thấy rằng có một lãnh vực khác đang hiện hữu, rất khác với cái thế giới trần gian và thiên nhiên này. Nó ở bên trên thế giới này (Pl 3:20). Nó thuộc lãnh vực cao siêu hơn cảm giác của thân xác. Mọi sự trên trần thế sẽ qua đi chỉ trừ một mình Thiên Chúa và những ai thuộc về Ngài.

Chúa Giêsu đã lên trời để đưa về trời tất cả những ai thuộc về Người. Đức Maria, Người Mẹ Hiền Mẫu của Chúa Giêsu, đã dâng hiến trọn vẹn cả linh hồn và thể xác cho Người đã trở nên Nữ Vương Thiên Đàng như lời thánh Gioan diễn tả trong sách Khải Huyền: “một người Phụ Nữ, mình khoác mặt trời, chân đạp mặt trăng, và đầu đội triều thiên mười hai ngôi sao.” (Kh 12:1). Người Phụ Nữ này chính là Đức Maria, Nữ Vương các thánh Tông Đồ: 12 ngôi sao, biểu tượng cho một gia đình mới của Thiên Chúa với 12 thánh Tông Đồ. Đây là hình ảnh biểu tượng cho toàn dân Thiên Chúa, và cho Giáo Hội trong thiên quốc.

Qua lời Kinh Mân Côi, chúng ta suy niệm về mầu nhiệm lên trời của Chúa Giêsu cùng với sự vinh quang của Đức Maria, hồn xác trên trời, là những lời hứa dành cho Giáo Hội. Toàn thể dân Thiên Chúa cũng sẽ được hưởng vinh quang trên trời với các ngài nếu chúng ta sống xứng đáng là những người đầy tớ thuộc về Chúa Giêsu Kitô theo gương mẫu của Đức Maria: “Này tôi là tôi tớ Chúa” (Lc 1:38).