CHÚA NHẬT 29 THƯỜNG NIÊN NĂM C
(Xh 17,8-13; Tv 120, 1-8; 2 Tim 4,6-8.16-18; Lc 18,1-8)
CẦU NGUYỆN : NGHỆ THUẬT BIẾN ĐỔI CON NGƯỜI
Dẫn nhập đầu lễ :
Anh chị em thân mến,
Trong nhịp sống đức tin của Dân Chúa và của mỗi người chúng ta, cầu nguyện chính là hơi thở, chính là nhịp đập của trái tim. Sứ điệp phụng vụ Chúa Nhật 29 TN C hôm nay là một nhắc nhở và gọi mời thực thi cầu nguyện. Chúng ta hãy trở về với đời sống cầu nguyện nếu chúng ta đã lỡ lãng quên, hãy canh tân đời sống cầu nguyện nếu chúng ta đã làm cho xơ cứng cũ mòn, hãy trung thành và can đảm thực hành cầu nguyện nếu chúng ta do dự coi thường…Và giờ đây, để xứng đáng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện trọn hảo và tuyệt vời nhất là chính Hy tế của Đức Kitô, chúng ta hãy thành tâm thống hối tội lỗi.
Giảng Lời Chúa :
Nhà văn Ernest Gordon, một cựu tù binh của Nhật trong thế chiến thứ II, đã từng lao động khổ sai trong một trại tù khét tiếng dã man của Nhật bên bờ sông Kwai, đã kể lại trong tác phẩm “Ngang qua thung lũng sông Kwai” một mẫu chuyện nhỏ : …đám tù binh khổ sai tại sông Kwai dân dần biến chất thảm thương trong cái hỏa ngục của đói khát, nắng cháy như thiêu, lạnh như cắt cùng với những đối xử bạo tàn của đám quân canh Nhật Bổn…Những sĩ quan gương mẫu nhất, những chiến binh gan lỳ dũng cảm nhất…dần dần trở thành một đám hèn nhát, ty tiện, dối trả, phản bội, nhỏ nhen, những tên chỉ điểm và trộm cắp…Cả trại tù chỉ còn là một hỏa ngục của im lặng, tội ác, chết chóc và thù hận. Thế rồi, trong số đó có hai bạn tù nghĩ ra một sáng kiến : lập một nhóm học hỏi và cầu nguyện với Lời Chúa. Lạ thay, dần dần có một biến đổi lạ lùng trong cái không gian quỷ quái nầy. Tâm hồn của nhiều tù binh dần dần biến đổi. Hình ảnh Chúa Giêsu tử nạn và Lời Ngài trở nên gần gũi với những xót xa từng ngày của họ. Họ không còn thất vọng về bản thân và cuộc sống, không còn hận thù và ty tiện, không còn dối trá và nhỏ nhen…Họ đã biết cầu nguyện và giúp đỡ, nhường nhịn và yêu thương…và đêm đêm, thay cho cái không gian tối tăm im lặng nặng nề của cái chết và tội ác, là đó đây vang lên tiếng hát ca của tươi vui và hy vọng…Tình yêu, hy vọng và sự thiện đã chiến thắng sự ác và thất vọng bằng một vũ khí đơn sơ : cầu nguyện, hướng về Chúa.
Thưa ông bà và anh chị em, sứ điệp phụng vụ hôm nay cũng đang khơi gợi cõi lòng chúng ta trở về với việc thực hành một công việc, một cử hành rất cơ bản và cũng rất đời thường của nhịp sống kitô hữu : việc cầu nguyện, việc nhớ đến Chúa, hướng về Chúa. Chúng ta dễ dàng tìm thấy nội dung ý nghĩa nầy qua những bài đọc Lời Chúa vừa được công bố :
1/. Bài đọc 1 : Trích đoạn sách Xuất Hành kể lại chuyện nhà Lãnh đạo Mô-sê, liên tục giang tay cầu nguyện để đoàn quân của thủ lãnh Giosuê chiến đấu và chiến thắng. Vì khi Mô-sê hạ tay xuống, đạo quân của Gio-suê lại thua trận.
Hình ảnh trên đẹp biết bao khi nối kết mối quan hệ mật thiết “giữa hai đôi tay” : đôi tay cầu nguyện của Mô-sê và đôi tay chiến đấu của Gio-suê. Phải chăng đó cũng chính là mối quan hệ hổ tương của cuộc sống đời thường của chúng ta hôm nay : cầu nguyện và chiến đấu, cầu nguyện và làm việc, cầu nguyện và học hành, cầu nguyện và bươn chải với miếng cơm manh áo, cầu nguyện và chống trả với đói nghèo bệnh tật, tội lỗi, khổ đau…Khi nao đôi tay cầu nguyện của chúng ta còn vươn lên, khi ấy chúng ta sẽ mĩm cười mà chiến đấu, thanh than mà mà đón nhận, can đảm mà chịu đựng để vượt qua, nhẫn nhục để khoan dung và tha thứ…Khi nào đôi tay cầu nguyện của chúng ta buông xuống, chúng ta sẽ có nguy cơ đối diện với những thất bại lầm than, thua cuộc, biến cuộc sống thành một đêm dài của “một trại tù buôn tênh tăm tối.
Chúng ta cũng dễ dàng nhận ra quan hệ hổ tương đó trong chính cuộc đời của Đức Kitô :
Qua những chỉ dẫn của Tin Mừng, chúng ta gặp một Đức Ki-tô có một đời sống cầu nguyện sâu xa, liên lỉ và trãi dài ra trên mọi biến cố của đời Ngài :
- Từ sáng sớm đến chiều tối, Ngài đắm mình trong cầu nguyện với Chúa Cha (Mt 14, 23).
- Người cầu nguyện một mình trong nơi thanh vắng (Lc 9, 18).
- Người cầu nguyện ngay cả lúc người ta đang tìm Ngài (Mc 1, 37).
- Người cầu nguyện trong những lúc hệ trọng liên quan đến sứ vụ cứu thế như :
2/. Và hôm nay. Với dụ ngôn “Vị quan tòa bất chính và bà góa van xin” trong trích đoạn Tin mừng Luca chúng ta vừa nghe, Đức Kitô đã long trọng xác quyết : “Vậy chẳng lẽ thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao ? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi ?”. Chính điều này giúp chúng ta ý thức hơn về việc cầu nguyện của chính mình. Nếu chúng ta quan niệm rằng cầu nguyện chỉ là một cách trốn chạy của người yếu đuối, hay là tình cảm sướt mướt của những người ủy mị, thì chúng ta sẽ dễ dàng “buông tay” và không chóng thì chày, cũng sẽ nghi ngờ tình thương, lòng quảng đại và quyền năng của Thiên Chúa. “Tôi xin mãi mà chẳng thấy gì hết…giữ đạo làm chi, đi lễ làm gì mà chẳng bao giờ trúng được một tờ vé số !”. Cầu nguyện, nói theo ngôn ngữ của Kilian Mc Gowan : “là nghệ thuật dành cho những kẻ trưởng thành tâm linh”, một nghệ thuật khác với mọi nghệ thuật khác vì “việc cầu nguyện đích thực, chân thành luôn đưa tới sự biến đổi con người”. Nói cách khác, cầu nguyện đích thực đó chính là cuộc gặp gỡ thật sự với Thiên Chúa, với Đức Kitô, một cuộc gặp gỡ trong đối thoại, yêu thương, trao ban và nhận lãnh, theo như kiểu định nghĩa thâm thúy của Thánh Nữ Têrêsa hài Đồng : "Đối với em, cầu nguyện là cái chớp cánh tình yêu, là ánh mắt đơn sơ hướng lên trời cao, là tiếng kêu của lòng biết ơn và của con tim giữa cơn thử thách cũng như giữa niềm hân hoan ! Sau cùng, cầu nguyện là cái gì lớn lao, siêu vời, làm triển nở tâm hồn và kết hợp em với Chúa Giê-su".
Trong khi đó, Mẹ Tê-rê-xa thành Calcutta đã nói với chúng ta những lời đầy xác tín :
"Chúng ta hãy cầu nguyện như chúng ta cần hít thở. Hãy yêu mến cầu nguyện, hãy cảm thấy nhu cầu cầu nguyện trong ngày, và hãy cố gắng mà cầu nguyện.Tôi coi công việc của tôi như một lời cầu nguyện".
Kính thưa ông bà anh chị em, và đặc biệt tất cả những ai đang dấn thân trong công tác tông đồ giáo dân,
Sứ điệp Lời Chúa hôm nay cũng là một lời mời gọi tất cả chúng ta cùng lên đường trong dịp cử hành Năm Thánh truyền giáo với quyết tâm canh tân đời sống cầu nguyện, tái lập đời sống cầu nguyện và thực hành việc cầu nguyện thường xuyên và sinh động hơn trên mọi nẽo đường cuộc sống. Cuộc dấn thân tông đồ hôm nay chẳng khác nào cuộc chiến của Gio-suê ngày xưa trên đường về Đất Hứa, luôn cần “đôi tay cầu nguyện của Mô-sê không ngừng đưa lên”, luôn cần sự “kiên nhẫn nài xin tha thiết của bà góa trước của quan tòa”, để rồi đây, mỗi người chúng ta có thể lặp lại chính lời của Thánh Phaolô nới với Timôthê trong bài đoc 2 hôm nay : “Tôi đã đấu trong cuộc đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin. Giờ đây tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính; Chúa là Vị Thẩm phán chí công sẽ trao phần thưởng cho tôi trong ngày ấy, và không phải chỉ cho tôi, nhưng còn cho tất cả những ai hết tình mong đợi Người xuất hiện”
Và trong thánh Mân Côi này, chúng ta hãy hướng về Đức Trinh Nữ Maria để xin Người dạy chúng ta biết cầu nguyện. Bởi vì, chính Mẹ là Người có kinh nghiệm dạt dào và sâu sắc nhất, đã thực hành thường xuyên và trọn hảo nhất trong việc cầu nguyện với Chúa Giêsu, Con Mẹ, Người Con mà mẹ đã cưu mang, sinh hạ, ẳm bồng, cho bú mớm. Mẹ đã ru Ngài ngủ, đã dạy Ngại bập bẹ những tiếng “Áp-ba” đầu tiên, đã thỏ thẻ với Ngài trong những tháng năm dài ở Nadarét…Vâng, lạy Mẹ Maria, xin Mẹ dạy chúng con cầu nguyện…như Mẹ đã cầu nguyện với Ngài.
(Xh 17,8-13; Tv 120, 1-8; 2 Tim 4,6-8.16-18; Lc 18,1-8)
CẦU NGUYỆN : NGHỆ THUẬT BIẾN ĐỔI CON NGƯỜI
Dẫn nhập đầu lễ :
Anh chị em thân mến,
Trong nhịp sống đức tin của Dân Chúa và của mỗi người chúng ta, cầu nguyện chính là hơi thở, chính là nhịp đập của trái tim. Sứ điệp phụng vụ Chúa Nhật 29 TN C hôm nay là một nhắc nhở và gọi mời thực thi cầu nguyện. Chúng ta hãy trở về với đời sống cầu nguyện nếu chúng ta đã lỡ lãng quên, hãy canh tân đời sống cầu nguyện nếu chúng ta đã làm cho xơ cứng cũ mòn, hãy trung thành và can đảm thực hành cầu nguyện nếu chúng ta do dự coi thường…Và giờ đây, để xứng đáng dâng lên Thiên Chúa lời cầu nguyện trọn hảo và tuyệt vời nhất là chính Hy tế của Đức Kitô, chúng ta hãy thành tâm thống hối tội lỗi.
Giảng Lời Chúa :
Nhà văn Ernest Gordon, một cựu tù binh của Nhật trong thế chiến thứ II, đã từng lao động khổ sai trong một trại tù khét tiếng dã man của Nhật bên bờ sông Kwai, đã kể lại trong tác phẩm “Ngang qua thung lũng sông Kwai” một mẫu chuyện nhỏ : …đám tù binh khổ sai tại sông Kwai dân dần biến chất thảm thương trong cái hỏa ngục của đói khát, nắng cháy như thiêu, lạnh như cắt cùng với những đối xử bạo tàn của đám quân canh Nhật Bổn…Những sĩ quan gương mẫu nhất, những chiến binh gan lỳ dũng cảm nhất…dần dần trở thành một đám hèn nhát, ty tiện, dối trả, phản bội, nhỏ nhen, những tên chỉ điểm và trộm cắp…Cả trại tù chỉ còn là một hỏa ngục của im lặng, tội ác, chết chóc và thù hận. Thế rồi, trong số đó có hai bạn tù nghĩ ra một sáng kiến : lập một nhóm học hỏi và cầu nguyện với Lời Chúa. Lạ thay, dần dần có một biến đổi lạ lùng trong cái không gian quỷ quái nầy. Tâm hồn của nhiều tù binh dần dần biến đổi. Hình ảnh Chúa Giêsu tử nạn và Lời Ngài trở nên gần gũi với những xót xa từng ngày của họ. Họ không còn thất vọng về bản thân và cuộc sống, không còn hận thù và ty tiện, không còn dối trá và nhỏ nhen…Họ đã biết cầu nguyện và giúp đỡ, nhường nhịn và yêu thương…và đêm đêm, thay cho cái không gian tối tăm im lặng nặng nề của cái chết và tội ác, là đó đây vang lên tiếng hát ca của tươi vui và hy vọng…Tình yêu, hy vọng và sự thiện đã chiến thắng sự ác và thất vọng bằng một vũ khí đơn sơ : cầu nguyện, hướng về Chúa.
Thưa ông bà và anh chị em, sứ điệp phụng vụ hôm nay cũng đang khơi gợi cõi lòng chúng ta trở về với việc thực hành một công việc, một cử hành rất cơ bản và cũng rất đời thường của nhịp sống kitô hữu : việc cầu nguyện, việc nhớ đến Chúa, hướng về Chúa. Chúng ta dễ dàng tìm thấy nội dung ý nghĩa nầy qua những bài đọc Lời Chúa vừa được công bố :
1/. Bài đọc 1 : Trích đoạn sách Xuất Hành kể lại chuyện nhà Lãnh đạo Mô-sê, liên tục giang tay cầu nguyện để đoàn quân của thủ lãnh Giosuê chiến đấu và chiến thắng. Vì khi Mô-sê hạ tay xuống, đạo quân của Gio-suê lại thua trận.
Hình ảnh trên đẹp biết bao khi nối kết mối quan hệ mật thiết “giữa hai đôi tay” : đôi tay cầu nguyện của Mô-sê và đôi tay chiến đấu của Gio-suê. Phải chăng đó cũng chính là mối quan hệ hổ tương của cuộc sống đời thường của chúng ta hôm nay : cầu nguyện và chiến đấu, cầu nguyện và làm việc, cầu nguyện và học hành, cầu nguyện và bươn chải với miếng cơm manh áo, cầu nguyện và chống trả với đói nghèo bệnh tật, tội lỗi, khổ đau…Khi nao đôi tay cầu nguyện của chúng ta còn vươn lên, khi ấy chúng ta sẽ mĩm cười mà chiến đấu, thanh than mà mà đón nhận, can đảm mà chịu đựng để vượt qua, nhẫn nhục để khoan dung và tha thứ…Khi nào đôi tay cầu nguyện của chúng ta buông xuống, chúng ta sẽ có nguy cơ đối diện với những thất bại lầm than, thua cuộc, biến cuộc sống thành một đêm dài của “một trại tù buôn tênh tăm tối.
Chúng ta cũng dễ dàng nhận ra quan hệ hổ tương đó trong chính cuộc đời của Đức Kitô :
Qua những chỉ dẫn của Tin Mừng, chúng ta gặp một Đức Ki-tô có một đời sống cầu nguyện sâu xa, liên lỉ và trãi dài ra trên mọi biến cố của đời Ngài :
- Từ sáng sớm đến chiều tối, Ngài đắm mình trong cầu nguyện với Chúa Cha (Mt 14, 23).
- Người cầu nguyện một mình trong nơi thanh vắng (Lc 9, 18).
- Người cầu nguyện ngay cả lúc người ta đang tìm Ngài (Mc 1, 37).
- Người cầu nguyện trong những lúc hệ trọng liên quan đến sứ vụ cứu thế như :
- Khi lãnh phép rửa của Gioan. (Lc 3, 21).
- Khi vào hoang mạc 40 đêm ngày chuẩn bị cho giai đoạn công khai của sứ vụ cứu thế. (Mt 4, 7).
- Khi chọn nhóm Mười Hai làm Tông Đồ (Lc 6, 12).
- Khi hiển dung trên núi Ta-bo (Lc 9, 29).
- Trước khi chịu khổ nạn : - Lời nguyện tế hiến (Ga 17)- Lời nguyện trong Vườn Cây Dầu (Lc 22, 42).
- Và nhất là, chính lời cầu nguyện đã đưa Ngài vào cuộc chiến đấu và chiến thắng cuối cùng khi bị treo trên thập giá cho đến chết : “Lạy Cha, Con xin phó thác hồn con trong tay Cha” (Lc 23, 34-46).
2/. Và hôm nay. Với dụ ngôn “Vị quan tòa bất chính và bà góa van xin” trong trích đoạn Tin mừng Luca chúng ta vừa nghe, Đức Kitô đã long trọng xác quyết : “Vậy chẳng lẽ thiên Chúa lại không minh xét cho những kẻ Người đã tuyển chọn, ngày đêm hằng kêu cứu với Người sao ? Lẽ nào Người bắt họ chờ đợi mãi ?”. Chính điều này giúp chúng ta ý thức hơn về việc cầu nguyện của chính mình. Nếu chúng ta quan niệm rằng cầu nguyện chỉ là một cách trốn chạy của người yếu đuối, hay là tình cảm sướt mướt của những người ủy mị, thì chúng ta sẽ dễ dàng “buông tay” và không chóng thì chày, cũng sẽ nghi ngờ tình thương, lòng quảng đại và quyền năng của Thiên Chúa. “Tôi xin mãi mà chẳng thấy gì hết…giữ đạo làm chi, đi lễ làm gì mà chẳng bao giờ trúng được một tờ vé số !”. Cầu nguyện, nói theo ngôn ngữ của Kilian Mc Gowan : “là nghệ thuật dành cho những kẻ trưởng thành tâm linh”, một nghệ thuật khác với mọi nghệ thuật khác vì “việc cầu nguyện đích thực, chân thành luôn đưa tới sự biến đổi con người”. Nói cách khác, cầu nguyện đích thực đó chính là cuộc gặp gỡ thật sự với Thiên Chúa, với Đức Kitô, một cuộc gặp gỡ trong đối thoại, yêu thương, trao ban và nhận lãnh, theo như kiểu định nghĩa thâm thúy của Thánh Nữ Têrêsa hài Đồng : "Đối với em, cầu nguyện là cái chớp cánh tình yêu, là ánh mắt đơn sơ hướng lên trời cao, là tiếng kêu của lòng biết ơn và của con tim giữa cơn thử thách cũng như giữa niềm hân hoan ! Sau cùng, cầu nguyện là cái gì lớn lao, siêu vời, làm triển nở tâm hồn và kết hợp em với Chúa Giê-su".
Trong khi đó, Mẹ Tê-rê-xa thành Calcutta đã nói với chúng ta những lời đầy xác tín :
"Chúng ta hãy cầu nguyện như chúng ta cần hít thở. Hãy yêu mến cầu nguyện, hãy cảm thấy nhu cầu cầu nguyện trong ngày, và hãy cố gắng mà cầu nguyện.Tôi coi công việc của tôi như một lời cầu nguyện".
Kính thưa ông bà anh chị em, và đặc biệt tất cả những ai đang dấn thân trong công tác tông đồ giáo dân,
Sứ điệp Lời Chúa hôm nay cũng là một lời mời gọi tất cả chúng ta cùng lên đường trong dịp cử hành Năm Thánh truyền giáo với quyết tâm canh tân đời sống cầu nguyện, tái lập đời sống cầu nguyện và thực hành việc cầu nguyện thường xuyên và sinh động hơn trên mọi nẽo đường cuộc sống. Cuộc dấn thân tông đồ hôm nay chẳng khác nào cuộc chiến của Gio-suê ngày xưa trên đường về Đất Hứa, luôn cần “đôi tay cầu nguyện của Mô-sê không ngừng đưa lên”, luôn cần sự “kiên nhẫn nài xin tha thiết của bà góa trước của quan tòa”, để rồi đây, mỗi người chúng ta có thể lặp lại chính lời của Thánh Phaolô nới với Timôthê trong bài đoc 2 hôm nay : “Tôi đã đấu trong cuộc đấu cao đẹp, đã chạy hết chặng đường, đã giữ vững niềm tin. Giờ đây tôi chỉ còn đợi vòng hoa dành cho người công chính; Chúa là Vị Thẩm phán chí công sẽ trao phần thưởng cho tôi trong ngày ấy, và không phải chỉ cho tôi, nhưng còn cho tất cả những ai hết tình mong đợi Người xuất hiện”
Và trong thánh Mân Côi này, chúng ta hãy hướng về Đức Trinh Nữ Maria để xin Người dạy chúng ta biết cầu nguyện. Bởi vì, chính Mẹ là Người có kinh nghiệm dạt dào và sâu sắc nhất, đã thực hành thường xuyên và trọn hảo nhất trong việc cầu nguyện với Chúa Giêsu, Con Mẹ, Người Con mà mẹ đã cưu mang, sinh hạ, ẳm bồng, cho bú mớm. Mẹ đã ru Ngài ngủ, đã dạy Ngại bập bẹ những tiếng “Áp-ba” đầu tiên, đã thỏ thẻ với Ngài trong những tháng năm dài ở Nadarét…Vâng, lạy Mẹ Maria, xin Mẹ dạy chúng con cầu nguyện…như Mẹ đã cầu nguyện với Ngài.