CHỦ NHẬT 29 THƯỜNG NIÊN
Tin mừng : Lc18, 1-8
Anh chị em thân mến,
Cầu nguyện là hơi thở của người Kitô hữu, không cầu nguyện thì coi như linh hồn đã chết, cầu nguyện không chuyên tâm thì coi như linh hồn bị bệnh, không thích cầu nguyện thì giống như linh hồn không tập thể dục lâu ngày sẽ sinh ra bệnh hoạn.
Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay dạy chúng ta khi cầu nguyện cần phải kiên tâm nhẫn nại và tin tưởng, giống như người đàn bà góa trong dụ ngôn của Ngài mà chúng ta vừa nghe.
Cầu nguyện phải có hy sinh
Ông Môisen đã cầu nguyện khi dân Israel đánh nhau với dân Amalec, mỗi lần Môisen giơ tay lên thì dân Isral thắng, khi nào ông Môisen vì mỏi mà bỏ tay xuống thì dân Israel thua (Xh 17, 8-12). Ông Môisen đã cầu nguyện bằng tâm và hy sinh bằng hành động giơ hai tay lên trong tư thế cầu xin, sự thắng trận của dan Israel -nói được là- tùy thuộc vào lời cầu nguyện và hy sinh của ông Môisen.
Mỗi ngày chúng ta có rất nhiều lời cầu xin với Thiên Chúa, nhưng lời cầu xin của chúng ta -có những lúc- không phù hợp cho linh hồn của mình nên chưa được Thiên Chúa nhậm lời; hoặc lời cầu nguyện của chúng ta không thấm nhuần đức tin, chỉ biết cầu xin mà không có hy sinh, hy sinh và cầu nguyện có thể nói là “ra lệnh” cho Thiên Chúa phải nghe lời cầu xin của chúng ta.
Cầu nguyện phải kiên tâm nhẫn nại
Bà góa đã nhiều lần cầu xin ông quan không biết sợ trời sợ đất giải quyết nổi oan cho bà, nhưng không được ông ta giải quyết, bà không bỏ cuộc và cứ gõ cửa nhà quan xin đòi lại sự công bình cho bà, cuối cùng bà ta được mãn nguyện. Không phải ông quan là người mau mắn vì dân mà phục vụ, nhưng vì sợ bà lão quấy rầy nên giải quyết vụ án cho bà.
Chúng ta cầu nguyện nhưng không có kiên tâm bền chí, bởi vì chúng ta chỉ biết có cầu xin vật chất là những thứ mà chúng ta muốn Thiên Chúa phải thực hiện ngay sau khi cầu xin, mà không cầu xin cho được rỗi linh hồn và sống như ý Thiên Chúa muốn. Thiên Chúa là chủ vũ trụ, Ngài sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của chúng ta, nhưng trước hết chúng ta phải tìm thấy ý của Thiên Chúa trong lời cầu xin của mình, đó là lắng nghe Lời Chúa dạy qua sự im lặng của Ngài sau khi chúng ta cầu nguyện, và kiên tâm tìm ý của Ngài muốn chúng ta làm gì ?
Cầu nguyện cho nhau
Môisen đã hy sinh để cầu nguyện cho toàn dân Israel thắng trận, lời cầu nguyện này có sự đóng góp của ông Aaron và ông Khua (đỡ hai tay ông Môisen) để ông được hoàn thành sứ mệnh cầu nguyện (Xh 17, 12).
Trong Chúa Giêsu, chúng ta đều là anh em chi em với nhau, do đó lời cầu nguyện của người này dành cho người kia, trước mặt Thiên Chúa vẫn là lời cầu nguyện có thế giá nhất, bởi vì khi chúng ta làm như thế là chúng ta noi gương Chúa Giêsu vì Ngài đã cầu nguyện cho các tông đồ được hiệp nhất, cầu nguyện cho những người giết mình, cầu nguyện cho những người vô ơn phụ nghĩa. Do đó, khi chúng ta hy sinh và cầu nguyện cho tha nhân là chúng ta đã sống trong mầu nhiệm hiệp nhất của Chúa Giêsu đã dạy.
Anh chị em thân mến,
Kiên tâm khi cầu nguyện, hy sinh khi cầu nguyện và cầu nguyện cho nhau là chứng từ mạnh mẽ nhất về mầu nhiệm tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi, mầu nhiệm ấy đang hiện diện sống động trong tâm hồn và trong cuộc sống của người mỗi người Kitô hữu.
Chúa Giêsu dạy chúng ta biết kiên nhẫn khi cầu nguyện là để chúng ta biết nhận ra thánh ý của Thiên Chúa, nhưng chúng ta chỉ mới cầu nguyện mấy phút thì đã than mệt, mới ngồi mấy phút đã kêu là nóng, mới quỳ mấy giây đã rên là mỏi chân…
Với thái độ như thế thì chúng ta chỉ có “khả năng” nhiều thất bại, bởi vì chúng ta không đặt mình vào vị trí là loại thụ tạo để cầu nguyện, mà đặt mình vào vị trí của đấng tạo dựng nên không lạ gì chúng ta trở về tay không sau khi cầu nguyện…
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Bài giảng chủ nhật 29 thường niên tại nhà thờ Phục Sinh-Taiwan
Tin mừng : Lc18, 1-8
Anh chị em thân mến,
Cầu nguyện là hơi thở của người Kitô hữu, không cầu nguyện thì coi như linh hồn đã chết, cầu nguyện không chuyên tâm thì coi như linh hồn bị bệnh, không thích cầu nguyện thì giống như linh hồn không tập thể dục lâu ngày sẽ sinh ra bệnh hoạn.
Chúa Giêsu trong bài Tin Mừng hôm nay dạy chúng ta khi cầu nguyện cần phải kiên tâm nhẫn nại và tin tưởng, giống như người đàn bà góa trong dụ ngôn của Ngài mà chúng ta vừa nghe.
Cầu nguyện phải có hy sinh
Ông Môisen đã cầu nguyện khi dân Israel đánh nhau với dân Amalec, mỗi lần Môisen giơ tay lên thì dân Isral thắng, khi nào ông Môisen vì mỏi mà bỏ tay xuống thì dân Israel thua (Xh 17, 8-12). Ông Môisen đã cầu nguyện bằng tâm và hy sinh bằng hành động giơ hai tay lên trong tư thế cầu xin, sự thắng trận của dan Israel -nói được là- tùy thuộc vào lời cầu nguyện và hy sinh của ông Môisen.
Mỗi ngày chúng ta có rất nhiều lời cầu xin với Thiên Chúa, nhưng lời cầu xin của chúng ta -có những lúc- không phù hợp cho linh hồn của mình nên chưa được Thiên Chúa nhậm lời; hoặc lời cầu nguyện của chúng ta không thấm nhuần đức tin, chỉ biết cầu xin mà không có hy sinh, hy sinh và cầu nguyện có thể nói là “ra lệnh” cho Thiên Chúa phải nghe lời cầu xin của chúng ta.
Cầu nguyện phải kiên tâm nhẫn nại
Bà góa đã nhiều lần cầu xin ông quan không biết sợ trời sợ đất giải quyết nổi oan cho bà, nhưng không được ông ta giải quyết, bà không bỏ cuộc và cứ gõ cửa nhà quan xin đòi lại sự công bình cho bà, cuối cùng bà ta được mãn nguyện. Không phải ông quan là người mau mắn vì dân mà phục vụ, nhưng vì sợ bà lão quấy rầy nên giải quyết vụ án cho bà.
Chúng ta cầu nguyện nhưng không có kiên tâm bền chí, bởi vì chúng ta chỉ biết có cầu xin vật chất là những thứ mà chúng ta muốn Thiên Chúa phải thực hiện ngay sau khi cầu xin, mà không cầu xin cho được rỗi linh hồn và sống như ý Thiên Chúa muốn. Thiên Chúa là chủ vũ trụ, Ngài sẵn sàng đáp ứng nhu cầu của chúng ta, nhưng trước hết chúng ta phải tìm thấy ý của Thiên Chúa trong lời cầu xin của mình, đó là lắng nghe Lời Chúa dạy qua sự im lặng của Ngài sau khi chúng ta cầu nguyện, và kiên tâm tìm ý của Ngài muốn chúng ta làm gì ?
Cầu nguyện cho nhau
Môisen đã hy sinh để cầu nguyện cho toàn dân Israel thắng trận, lời cầu nguyện này có sự đóng góp của ông Aaron và ông Khua (đỡ hai tay ông Môisen) để ông được hoàn thành sứ mệnh cầu nguyện (Xh 17, 12).
Trong Chúa Giêsu, chúng ta đều là anh em chi em với nhau, do đó lời cầu nguyện của người này dành cho người kia, trước mặt Thiên Chúa vẫn là lời cầu nguyện có thế giá nhất, bởi vì khi chúng ta làm như thế là chúng ta noi gương Chúa Giêsu vì Ngài đã cầu nguyện cho các tông đồ được hiệp nhất, cầu nguyện cho những người giết mình, cầu nguyện cho những người vô ơn phụ nghĩa. Do đó, khi chúng ta hy sinh và cầu nguyện cho tha nhân là chúng ta đã sống trong mầu nhiệm hiệp nhất của Chúa Giêsu đã dạy.
Anh chị em thân mến,
Kiên tâm khi cầu nguyện, hy sinh khi cầu nguyện và cầu nguyện cho nhau là chứng từ mạnh mẽ nhất về mầu nhiệm tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi, mầu nhiệm ấy đang hiện diện sống động trong tâm hồn và trong cuộc sống của người mỗi người Kitô hữu.
Chúa Giêsu dạy chúng ta biết kiên nhẫn khi cầu nguyện là để chúng ta biết nhận ra thánh ý của Thiên Chúa, nhưng chúng ta chỉ mới cầu nguyện mấy phút thì đã than mệt, mới ngồi mấy phút đã kêu là nóng, mới quỳ mấy giây đã rên là mỏi chân…
Với thái độ như thế thì chúng ta chỉ có “khả năng” nhiều thất bại, bởi vì chúng ta không đặt mình vào vị trí là loại thụ tạo để cầu nguyện, mà đặt mình vào vị trí của đấng tạo dựng nên không lạ gì chúng ta trở về tay không sau khi cầu nguyện…
Xin Thiên Chúa chúc lành cho chúng ta.
Bài giảng chủ nhật 29 thường niên tại nhà thờ Phục Sinh-Taiwan