MỘT NGÀY PHẠM ĐẾN BA NGƯỜI
Hi Ngang thường ngày ăn nói làm việc có thể nói được là khéo léo, nhưng ngày nọ lại xúc phạm liên tiếp đến ba người.
Hôm ấy, ông ta cùng bạn là Vị Trắc bàn chuyện về các thừa tướng đời nhà Đường ai là người vô nhân thất đức nhất, Hi Ngang nhất thời nói sai, buột miệng nói : “Vị An Thạch”. (ba của Vị Trắc).
Lời vừa nói ra khỏi miệng thì cảm thấy nói sai, Hi Ngang xấu hổ kinh hoàng bỏ đi.
Trên đường đi thì gặp Cát Ôn, Cát Ôn thấy ông ta thần sắc không tốt thì hỏi ông ta sao vậy, Hi Ngang trong cơn hoảng loạn liền thì tránh tên Vị An Thạch, nói với Cát Ôn : “Vừa mới cùng với thượng thư Vị nói chuyện về đời nhà Đường thừa tướng nào vô nhân thất đức nhất, tôi liền nghĩ ngay đến Cát Tu”. (Cát Tu là chú của Cát Ôn) mà tôi nói sai thành Vị An Thạch”.
Nói xong thì cảm thấy nói sai, nên lật đật cưỡi ngựa mà đi, đi đến trước trại phủ của thượng thư Phòng, Phòng thấy ông ta thất hồn như vậy thì kéo vào trong chất vấn, Hi Ngang trong lúc ão não thì nghĩ rằng lần này sẽ không nói tên Cát Tu, Vị Trắc nữa, do đó bèn đem người thất đức nhất ra nói là Phòng Nhung, nhưng ai mà biết được Phòng Nhung chính là phụ thân của Phòng !!
(Cổ kim tiếu sử)
Suy tư :
Người vô đạo đức thì thời nào cũng có, người vô nhân thất đức thì ở đâu cũng có, và sự thất đức của họ vẫn còn làm kinh sợ cho đến hôm nay như Hitler, như Tần Thủy Hoàng.v.v... Người vô đạo đức là người không có lương tâm hoặc có lương tâm nhưng mà lương tâm đã chết, cho nên họ sống tàn ác hơn cả loài thú dữ, bởi vì thú dữ thì không ăn thịt đồng loại, nhưng người tàn ác vô nhân thất đức thì cắn xé giết hại luôn cả anh em đồng bào ruột thịt của mình để thỏa lòng tham lam độc ác của bản thân.
Người thông minh nói mười câu thì cũng có một câu sai, người ngu dốt nói mười câu thì cũng có một câu đúng, đó là một thực tế mà trong cuộc sống chúng ta có thể thấy được. Hi Ngang là một điển hình : một ngày xúc phạm đến ba người vô tâm thất đức mặc dù ông là người ăn nói khéo léo; xúc phạm đến người độc ác vô đạo đức mà Hi Ngang sợ hãi đến phải bỏ trốn từ chổ này đến chổ khác mà cũng không tránh khỏi, bởi vì các thừa tướng vô đạo đức quá nhiều, huống chi là chúng ta xúc phạm đến Thiên Chúa.
Mỗi ngày chúng ta xúc phạm đến Thiên Chúa không biết là bao nhiêu lần trong cuộc sống, nhưng chúng ta vẫn cứ nhởn nhơ sống trong tội mà không biết hối lỗi ăn năn, đó là vấn đề mà mỗi người trong chúng ta cần phải suy nghĩ và tự vấn lương tâm của mình...
Hi Ngang thường ngày ăn nói làm việc có thể nói được là khéo léo, nhưng ngày nọ lại xúc phạm liên tiếp đến ba người.
Hôm ấy, ông ta cùng bạn là Vị Trắc bàn chuyện về các thừa tướng đời nhà Đường ai là người vô nhân thất đức nhất, Hi Ngang nhất thời nói sai, buột miệng nói : “Vị An Thạch”. (ba của Vị Trắc).
Lời vừa nói ra khỏi miệng thì cảm thấy nói sai, Hi Ngang xấu hổ kinh hoàng bỏ đi.
Trên đường đi thì gặp Cát Ôn, Cát Ôn thấy ông ta thần sắc không tốt thì hỏi ông ta sao vậy, Hi Ngang trong cơn hoảng loạn liền thì tránh tên Vị An Thạch, nói với Cát Ôn : “Vừa mới cùng với thượng thư Vị nói chuyện về đời nhà Đường thừa tướng nào vô nhân thất đức nhất, tôi liền nghĩ ngay đến Cát Tu”. (Cát Tu là chú của Cát Ôn) mà tôi nói sai thành Vị An Thạch”.
Nói xong thì cảm thấy nói sai, nên lật đật cưỡi ngựa mà đi, đi đến trước trại phủ của thượng thư Phòng, Phòng thấy ông ta thất hồn như vậy thì kéo vào trong chất vấn, Hi Ngang trong lúc ão não thì nghĩ rằng lần này sẽ không nói tên Cát Tu, Vị Trắc nữa, do đó bèn đem người thất đức nhất ra nói là Phòng Nhung, nhưng ai mà biết được Phòng Nhung chính là phụ thân của Phòng !!
(Cổ kim tiếu sử)
Suy tư :
Người vô đạo đức thì thời nào cũng có, người vô nhân thất đức thì ở đâu cũng có, và sự thất đức của họ vẫn còn làm kinh sợ cho đến hôm nay như Hitler, như Tần Thủy Hoàng.v.v... Người vô đạo đức là người không có lương tâm hoặc có lương tâm nhưng mà lương tâm đã chết, cho nên họ sống tàn ác hơn cả loài thú dữ, bởi vì thú dữ thì không ăn thịt đồng loại, nhưng người tàn ác vô nhân thất đức thì cắn xé giết hại luôn cả anh em đồng bào ruột thịt của mình để thỏa lòng tham lam độc ác của bản thân.
Người thông minh nói mười câu thì cũng có một câu sai, người ngu dốt nói mười câu thì cũng có một câu đúng, đó là một thực tế mà trong cuộc sống chúng ta có thể thấy được. Hi Ngang là một điển hình : một ngày xúc phạm đến ba người vô tâm thất đức mặc dù ông là người ăn nói khéo léo; xúc phạm đến người độc ác vô đạo đức mà Hi Ngang sợ hãi đến phải bỏ trốn từ chổ này đến chổ khác mà cũng không tránh khỏi, bởi vì các thừa tướng vô đạo đức quá nhiều, huống chi là chúng ta xúc phạm đến Thiên Chúa.
Mỗi ngày chúng ta xúc phạm đến Thiên Chúa không biết là bao nhiêu lần trong cuộc sống, nhưng chúng ta vẫn cứ nhởn nhơ sống trong tội mà không biết hối lỗi ăn năn, đó là vấn đề mà mỗi người trong chúng ta cần phải suy nghĩ và tự vấn lương tâm của mình...