96. BỘ XƯƠNG PHONG LƯU.
Vương Phụ Vân tự là Câu, vừa rất gầy nhưng rất chú trọng đến việc ăn mặc, bạn bè thường gọi đùa là “bộ xương phong lưu.”
Vào cuối năm Sùng Ninh, tại phủ Kim Lăng, Bắc Ninh có triệu tập tất cả các nữ tì của quan phủ, có một cô cũng rất gầy, quan phủ Chu Thế Xương nhìn xong liền nói với người bên cạnh:
- “Ngài quen biết với “bộ xương rạng rỡ” này chứ ?”
Người ấy nói:
- “Có quen, người này rất xứng hợp với Vương Câu.”
(Phủ Chưởng lục)

Suy tư 96:
Phong lưu (風流) nghĩa là tài hoa hoặc có học nhưng ăn chơi.
Có người vì muốn tỏ ra mình là người lịch sự có học nên từ thái độ cung cách trở thành lố bịch, khách sáo trống rỗng; có người khi mặc áo quần thì quá chú trọng đến hình thức bên ngoài, vì cứ tưởng cho đó là lịch sự, nhưng thật ra bắt người khác đứng chờ đợi mình mất cả thời gian là đã quá không lịch sự rồi; lại có người phong lưu hơn vào trong nhà thờ thấy người quen biết thì chạy tới bắt tay lắc lắc, nói nói cười cười mất cả sự tôn nghiêm của mọi người đang dự thánh lễ...
Có học nhưng ăn chơi trác táng thì chữ nghĩa đã học đã bị bán đi bởi sự lố bịch của mình, hoặc có tài hoa mà không có đạo đức nhân bản Ki-tô giáo thì tài hoa ấy chỉ làm hại mình, bởi vì có nhiều người khi giữa đám đông thì bày tỏ ra mình là người có ăn học, nhưng lại lỗ mãng những nơi ít người...
Quá chú trọng đến vấn đề học thức mà không chú trọng đến đạo đức của mình nên mất đi tính cốt lõi của tình người, nói năng lễ phép ga lăng như Mỹ như Tây cũng chẳng ích gì cho ai, trái lại càng làm cho người khác xa lánh, chỉ vì mình chỉ có cái “mả tô vôi bên ngoài” mà thôi.
Không trở thành bộ xương lịch sự, nhưng trở thành con người lịch sự từ trong tâm hồn.

Lm. Giuse Maria Nhân Tài, csjb.
Dịch từ tiếng Hoa và viết suy tư

----------------
http://www.vietcatholic.net
http://www.vietcatholic.net/nhantai
http://nhantai.info