Chị trăng có nhớ em không?
Người em mặc áo nâu sồng ăn xin...
Ăn xin lại chối bạc tiền,
Anh mặt trời nhìn cười rách mép tai.
Thằng em chị quá ngược đời,
Từ cha bỏ của ra người bơ vơ...
Chiều chiều anh gió nằm mơ
Hôn em mà ngỡ hôn bờ môi điên...
Chị sao nhắc bổng em lên,
Chị mây bay lại kết duyên người nghèo :
Bàn tay chị nước đìu hiu,
Rửa em cho sạch mọi điều gian truân...
Khi em đã mãn tứ tuần,
Dịu dàng chị Chết nhẹ nâng em về...
Giao cho mẹ đất chở che,
Và anh lửa sáng lập loè, chị ơi !
Đêm đêm ngước mắt nhìn trời...
Người em mặc áo nâu sồng ăn xin...
Ăn xin lại chối bạc tiền,
Anh mặt trời nhìn cười rách mép tai.
Thằng em chị quá ngược đời,
Từ cha bỏ của ra người bơ vơ...
Chiều chiều anh gió nằm mơ
Hôn em mà ngỡ hôn bờ môi điên...
Chị sao nhắc bổng em lên,
Chị mây bay lại kết duyên người nghèo :
Bàn tay chị nước đìu hiu,
Rửa em cho sạch mọi điều gian truân...
Khi em đã mãn tứ tuần,
Dịu dàng chị Chết nhẹ nâng em về...
Giao cho mẹ đất chở che,
Và anh lửa sáng lập loè, chị ơi !
Đêm đêm ngước mắt nhìn trời...