CHÚA NHẬT 26 THƯỜNG NIÊN, C
Tiếp theo dụ ngôn về “người Quản gia bất trung”, Chương 16 Phúc âm Thánh Luca tuần này còn thuật lại cho chúng ta một dụ ngôn nữa của Chúa Giêsu về “người nhà giầu và anh nghèo khó Lazarô”. Người giầu có, khi còn sống, đã ăn sung mặc sướng, hưởng thụ mọi lạc thú trên đời nhưng không đoái hoài đến anh nghèo khó Lazarô hàng ngày ngồi ăn xin trước của nhà mình..Sau này cả hai đều chết : người nhà giầu bị phạt xuống hỏa ngục, còn anh nghèo lazarô được thưởng lên Thiên Đàng.
Chúng ta suy nghĩ thế nào về dụ ngôn này ?Có phải Chúa lên án những ai giầu có ở đời này không ? Và có phải cứ nghèo đói thì sẽ được sống đời đời trong Nước Thiên Chúa ?
Để trả lời cho những câu hỏi này, trước hết, chúng ta đừng quên sự kiện thực tế quan trọng này là chúng ta đang sống thân phận con người trong trần thế này. Bao lâu còn sống thân phận này thì bấy lâu chúng ta còn cần đến những nhu cầu chính đáng và tối cần thiết như ăn uống, ngủ nghỉ, quần áo, nhà ở, xe cộ… Và để thỏa mãn những nhu cầu chính đáng này thì chúng ta phải cần đến tiền bạc và phương tiện vật chất. Không ai ngây thơ và “đạo đức phi thực tế” mà nghĩ rằng mình chỉ cần tinh thần, không cần vật chất. Câu nói “có thực mới vực được đạo” đã nói lên tầm mức quan trọng của phương tiện vật chất trong cuộc sống của con người nói chung và trong phạm vi sống Đạo nói riêng.Trong tinh thần ấy, chắc chắn Chúa Giêsu không lên án những người giầu có, và dạy ta phải khinh chê tiền bạc của cải vật chất. Ngược lại, Chúa chỉ muốn chúng ta phải biết dùng tiền bạc và mọi phương tiện vất chất một cách chính đáng, cần thiết cho nhu cầu sống ở đời và nhất là có lợi cho việc mưu tìm hạnh phúc Nước Trời, là hạnh phúc thật mà chính Chúa đã hy sinh mạng sống của mình để mua sắm sẵn cho ta vui hưởng sau này.
Thật vậy, Chúa Giêsu đã từng nói với các môn đệ : “ Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài, còn các thứ kia, Người sẽ thêm cho” (Mt 8:33). Có nghĩa là phải ưu tiên tìm kiếm và tôn thờ một mình Thiên Chúa trên hết mọi sự, trên tiền của, và mọi sự sang giầu trần thế. Chỉ có Chúa là cội nguồn của mọi vinh quang, phú quí và hạnh phúc trọn hảo mà thôi. Tiền bạc, của cải vật chất ở đời này chỉ là phương tiên giúp ta đạt mục đích tối cao đó. Nếu ta đặt tiền bạc và của cải vật chất ngang hàng với Chúa thì ta sẽ không coi Chúa là ưu tiên nữa và sẽ tôn thờ vật chất như tôn thờ Thiên Chúa của lòng mình. Đây mới là nguy cơ phải tránh vì “phúc cho ai có tinh thần nghèo khó vì Nước Trời là của họ” (Mt 5:2) Có tinh thần nghèo khó để dễ nâng tâm hồn lên tới Chúa là cội nguồn của mọi hạnh phúc, sang giầu. Có tinh thần nghèo khó để không làm tôi tiền bạc, tôn thờ vật chất hư hèn, chóng qua. Hơn nữa, có tinh thần nghèo khó, không ham mê, tham lam của cải vật chất để dễ thi hành công bằng và bác ái đối với tha nhân kém may mắn hơn mình. Thực trạng của thế giới ngày nay và đặc biệt của xã hội chúng ta đang sống cho thấy rõ nguy hại của lòng tham mê tiền của, dửng dưng trước sự đau khổ của người khác : chủ nhân của những đại công ty,những tay tài phiệt đang thao túng thị trường chứng khoán, đang khai thác kỹ nghệ dầu hỏa kỹ nghệ nhà thương, sản xuất và bán dược phẩm.. Thử hỏi họ ưu tiên phục vụ cho lợi ích nào ? cho người nghèo khổ không có bảo hiểm sức khỏe, không có tiền mua thực phẩm, nhiên liệu cần thiết hàng ngày hay cho lòng tham của cải vô đáy của họ ?
Không ai bắt họ phải hy sinh tài sản cho người khác, kinh doanh không cần kiếm lời. Nhưng nếu họ có lòng bác ái, biết giới hạn lòng tham để nghỉ đến bao nhiêu người nghèo khó, thì họ đã chẳng tăng giá dầu, tăng giá thuốc và bệnh phí, ảnh hưởng nặng nề đến bao triệu người có lợi tích thấp cần đến các dịch vụ này nhưng lại không có đủ tiền để chi phí. Họ có thể bỏ ra hàng chục triệu đô la để ủng hộ cho những ứng cử viên Tổng thống, nghị sĩ, dân biểu và thống đốc để hy vọng được đền ơn trả nghĩa sau này, nhưng lại dửng dưng trước những người nghèo khó vô gia cư, những bệnh nhân không có tiền đi nhà thương và mua thuốc ngay trên quê hương này,nói chi đến những người đói khổ ở nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt bên Phi Châu ? Hố ngăn cách giữa người giầu và nghèo ngày một thêm sâu thẵm vì có những người giầu quá tham lam của cải trần thế, chỉ biết vơ vét thực nhiều cho mình, không cần biết đến bao nhiêu người khác, nạn nhân của nghèo đói, kỳ thị và bất công xã hội.
Người giầu trong dụ ngôn Phúc Âm Thánh Luca bị phạt xuống hỏa ngục không phải vì tội giầu có khi còn sống mà bị phạt vì không có lòng bác ái, thương đến người nghèo Lazarô hàng ngày ngồi ăn xin trước của nhà mình..Không có lòng bác ái nghĩa là không biết yêu thương và chia sẻ với người khác những gì mình có dư thừa thì không thể ở trong tình yêu của Thiên Chúa như Thánh Gioan đã dạy: “ Nếu ai có của cải thế gian và thấy anh em mình lâm cảnh túng thiếu mà chẳng động lòng thương thì làm sao tình yêu của Thiên Chúa ở lại trong người ấy được ? (1 Jn 3:17)
Đây cũng chính là sứ điệp của dụ ngôn “Ngày Phán xét chung” trong Phúc âm Thánh Matthêu qua đó Chúa Giêsu đã nói với những người bên trái rằng “ Quân bị nguyền rủa kia : đi đi cho khất mắt ta.mà vào lửa đòi đời …vì xưa Ta đói,các ngươi đã không cho ăn; Ta khát các ngươi đã không cho uống …”(cf.Mt 25:37) Chúa là tình yêu. Ai không yêu thì không thuộc về Thiên Chúa.Nhưng yêu thì không thể chỉ nói suông bằng lời, qua môi miệng mà phải thể hiện bằng việc làm cụ thể để chứng minh. Như thế, phải chăng tiêu chuẩn để được hưởng hạnh phúc Nước Trời là bác ái, là thương người như thể thương thân ?
- Kb 1:2-3, 2:2-4; 2Tm 1:6-8, 13-14; Lc 17:5-10
Tiếp theo dụ ngôn về “người Quản gia bất trung”, Chương 16 Phúc âm Thánh Luca tuần này còn thuật lại cho chúng ta một dụ ngôn nữa của Chúa Giêsu về “người nhà giầu và anh nghèo khó Lazarô”. Người giầu có, khi còn sống, đã ăn sung mặc sướng, hưởng thụ mọi lạc thú trên đời nhưng không đoái hoài đến anh nghèo khó Lazarô hàng ngày ngồi ăn xin trước của nhà mình..Sau này cả hai đều chết : người nhà giầu bị phạt xuống hỏa ngục, còn anh nghèo lazarô được thưởng lên Thiên Đàng.
Chúng ta suy nghĩ thế nào về dụ ngôn này ?Có phải Chúa lên án những ai giầu có ở đời này không ? Và có phải cứ nghèo đói thì sẽ được sống đời đời trong Nước Thiên Chúa ?
Để trả lời cho những câu hỏi này, trước hết, chúng ta đừng quên sự kiện thực tế quan trọng này là chúng ta đang sống thân phận con người trong trần thế này. Bao lâu còn sống thân phận này thì bấy lâu chúng ta còn cần đến những nhu cầu chính đáng và tối cần thiết như ăn uống, ngủ nghỉ, quần áo, nhà ở, xe cộ… Và để thỏa mãn những nhu cầu chính đáng này thì chúng ta phải cần đến tiền bạc và phương tiện vật chất. Không ai ngây thơ và “đạo đức phi thực tế” mà nghĩ rằng mình chỉ cần tinh thần, không cần vật chất. Câu nói “có thực mới vực được đạo” đã nói lên tầm mức quan trọng của phương tiện vật chất trong cuộc sống của con người nói chung và trong phạm vi sống Đạo nói riêng.Trong tinh thần ấy, chắc chắn Chúa Giêsu không lên án những người giầu có, và dạy ta phải khinh chê tiền bạc của cải vật chất. Ngược lại, Chúa chỉ muốn chúng ta phải biết dùng tiền bạc và mọi phương tiện vất chất một cách chính đáng, cần thiết cho nhu cầu sống ở đời và nhất là có lợi cho việc mưu tìm hạnh phúc Nước Trời, là hạnh phúc thật mà chính Chúa đã hy sinh mạng sống của mình để mua sắm sẵn cho ta vui hưởng sau này.
Thật vậy, Chúa Giêsu đã từng nói với các môn đệ : “ Trước hết hãy tìm kiếm Nước Thiên Chúa và đức công chính của Ngài, còn các thứ kia, Người sẽ thêm cho” (Mt 8:33). Có nghĩa là phải ưu tiên tìm kiếm và tôn thờ một mình Thiên Chúa trên hết mọi sự, trên tiền của, và mọi sự sang giầu trần thế. Chỉ có Chúa là cội nguồn của mọi vinh quang, phú quí và hạnh phúc trọn hảo mà thôi. Tiền bạc, của cải vật chất ở đời này chỉ là phương tiên giúp ta đạt mục đích tối cao đó. Nếu ta đặt tiền bạc và của cải vật chất ngang hàng với Chúa thì ta sẽ không coi Chúa là ưu tiên nữa và sẽ tôn thờ vật chất như tôn thờ Thiên Chúa của lòng mình. Đây mới là nguy cơ phải tránh vì “phúc cho ai có tinh thần nghèo khó vì Nước Trời là của họ” (Mt 5:2) Có tinh thần nghèo khó để dễ nâng tâm hồn lên tới Chúa là cội nguồn của mọi hạnh phúc, sang giầu. Có tinh thần nghèo khó để không làm tôi tiền bạc, tôn thờ vật chất hư hèn, chóng qua. Hơn nữa, có tinh thần nghèo khó, không ham mê, tham lam của cải vật chất để dễ thi hành công bằng và bác ái đối với tha nhân kém may mắn hơn mình. Thực trạng của thế giới ngày nay và đặc biệt của xã hội chúng ta đang sống cho thấy rõ nguy hại của lòng tham mê tiền của, dửng dưng trước sự đau khổ của người khác : chủ nhân của những đại công ty,những tay tài phiệt đang thao túng thị trường chứng khoán, đang khai thác kỹ nghệ dầu hỏa kỹ nghệ nhà thương, sản xuất và bán dược phẩm.. Thử hỏi họ ưu tiên phục vụ cho lợi ích nào ? cho người nghèo khổ không có bảo hiểm sức khỏe, không có tiền mua thực phẩm, nhiên liệu cần thiết hàng ngày hay cho lòng tham của cải vô đáy của họ ?
Không ai bắt họ phải hy sinh tài sản cho người khác, kinh doanh không cần kiếm lời. Nhưng nếu họ có lòng bác ái, biết giới hạn lòng tham để nghỉ đến bao nhiêu người nghèo khó, thì họ đã chẳng tăng giá dầu, tăng giá thuốc và bệnh phí, ảnh hưởng nặng nề đến bao triệu người có lợi tích thấp cần đến các dịch vụ này nhưng lại không có đủ tiền để chi phí. Họ có thể bỏ ra hàng chục triệu đô la để ủng hộ cho những ứng cử viên Tổng thống, nghị sĩ, dân biểu và thống đốc để hy vọng được đền ơn trả nghĩa sau này, nhưng lại dửng dưng trước những người nghèo khó vô gia cư, những bệnh nhân không có tiền đi nhà thương và mua thuốc ngay trên quê hương này,nói chi đến những người đói khổ ở nhiều nơi trên thế giới, đặc biệt bên Phi Châu ? Hố ngăn cách giữa người giầu và nghèo ngày một thêm sâu thẵm vì có những người giầu quá tham lam của cải trần thế, chỉ biết vơ vét thực nhiều cho mình, không cần biết đến bao nhiêu người khác, nạn nhân của nghèo đói, kỳ thị và bất công xã hội.
Người giầu trong dụ ngôn Phúc Âm Thánh Luca bị phạt xuống hỏa ngục không phải vì tội giầu có khi còn sống mà bị phạt vì không có lòng bác ái, thương đến người nghèo Lazarô hàng ngày ngồi ăn xin trước của nhà mình..Không có lòng bác ái nghĩa là không biết yêu thương và chia sẻ với người khác những gì mình có dư thừa thì không thể ở trong tình yêu của Thiên Chúa như Thánh Gioan đã dạy: “ Nếu ai có của cải thế gian và thấy anh em mình lâm cảnh túng thiếu mà chẳng động lòng thương thì làm sao tình yêu của Thiên Chúa ở lại trong người ấy được ? (1 Jn 3:17)
Đây cũng chính là sứ điệp của dụ ngôn “Ngày Phán xét chung” trong Phúc âm Thánh Matthêu qua đó Chúa Giêsu đã nói với những người bên trái rằng “ Quân bị nguyền rủa kia : đi đi cho khất mắt ta.mà vào lửa đòi đời …vì xưa Ta đói,các ngươi đã không cho ăn; Ta khát các ngươi đã không cho uống …”(cf.Mt 25:37) Chúa là tình yêu. Ai không yêu thì không thuộc về Thiên Chúa.Nhưng yêu thì không thể chỉ nói suông bằng lời, qua môi miệng mà phải thể hiện bằng việc làm cụ thể để chứng minh. Như thế, phải chăng tiêu chuẩn để được hưởng hạnh phúc Nước Trời là bác ái, là thương người như thể thương thân ?