Sứ giả từ trời cao

Nói đến Sứ Gỉa, ta nghĩ ngay đến một nhân vật mang đến cho người nào đó hay quốc gia đất nước nào tín thư, sứ điệp. Ngày xưa người ta dùng chim bồ câu là sứ giả chuyển thư tín từ nới này đến nơi khác. Các vị vua chúa, những nhà cầm quyền các quốc gia thường gửi Sứ Giả, còn gọi là Đại Sứ, đại diện cho quốc gia đến với nhau trên bình diện ngoại giao thông thương và hợp tác sống chung.

Có Sứ Giả trong niềm tin đạo giáo không? Và nếu có, họ là ai, nhiệm vụ của họ là gì?

Trong Kinh Thánh nói đến ba Sứ Giả từ trời cao được Thiên Chúa sai xuống trần gian với những sứ mệnh khác nhau. Họ là các Thiên Thần. Với con mắt thường chúng ta không thể nhìn thấy các Thiên Thần, như ta không nhìn thấy tình yêu hay không khí, nhưng chỉ cảm thấy thôi. Trong tâm hồn nhất là với niềm tin ta nhìn thấy sự hiện diện của Thiên Thần.

Thiên Thần Mi-ca-e được Thiên Chúa sai đi chiến đấu chống lại quỷ dữ, chống lại sự dữ ( Daniel 12, 1; Thư Giuda 9 ; Khải Huyền 12,7-9). Thiên Thần Mi-ca-e đã làm nhiệm vụ chiến đấu bảo vệ cho nước Chúa chống satan sự dữ. Vì thế vị Thiên Thần này được gọi là Tổng lãnh Thiên Thần Mi-ca-e: Ai bằng Thiên Chúa?

Vị Sứ Giả này sát cánh bên cạnh tâm hồn những người tín hữu tin nhận Thiên Chúa là Cha đời mình, trợ lực chống lại sa tan quỷ dữ sự xấu lấn át, chiếm ngự tâm hồn họ.

Vị Sứ Giả này mang đến sứ điệp: Thiên Chúa ngự trong tâm hồn con người, họ sẽ nhận ra giá trị cao đẹp đời mình và vẻ đẹp cùng phẩm giá đời sống người khác.

Sách Tobia 11, 1-15 thuật lại Thiên Thần Raphael được Thiên Chúa gửi đến cùng đồng hành hướng dẫn bảo vệ Tobia trong cuộc hành trình dài khó khăn và sau cùng đã chữa cho cha của Tobia được sáng mắt, khỏi bị mù loà đã lâu ngày.

Thiên Thần Raphael là vị Sứ Giả chữa lành vết thương. Thiên Chúa gửi vị Sứ Giả này đến bảo vệ con mắt, tai và chân tay thân xác và tinh thần, để con người có cuộc sống khoẻ mạnh bằng an cùng hưởng niềm vui và chia sẻ với người khác niềm vui hạnh phúc trong cuộc sống.

Vị Thiên Thần quen thuộc với mọi ngươì tín hữu hơn hết là Thiên Thần Gabriel. Vị Sứ Gỉa này xưa kia đã được sai tới báo tin cho Oâng Zacharia: Lời cầu xin của Oâng đã được Thiên Chúa nhậm lời. Oâng Bà sẽ có con. Con ông là Thánh Gioan Tẩy Giả (Lc 1, 5-23) và cho Đức Mẹ Maria: Chuá Giêsu, con Thiên Chúa, Đấng cứu độ trần gian khỏi vòng liên luỵ của tội lỗi, xuống thế làm người trong lòng Đức Mẹ. (Lc 1, 26-38)

Thiên Thần Gabriel là vị Sứ Giả không chỉ loan tin Chúa Giêsu xuống trần gian, nhưng còn loan báo mầu nhiệm sự sống nơi mỗi người: Cha mẹ không phải là người chế tạo làm ra sự sống của con cái mình, nhưng họ đã đón nhận sự sống đó từ Thiên Chúa, Đấng là nguồn, là chủ sự sống. Và mỗi người là hình ảnh của Ngài.

Kinh Thánh chỉ thuật lại ba tên của Thiên Thần, nhưng theo niềm tin cùng cảm nghiệm của mỗi người, còn có nhiều Thiên Thần khác nữa. Họ cũng là Sứ Giả của Chúa cho con người và chúng ta tin rằng mỗi người đều có một Thiên Thần bản mệnh.

Chúa Giêsu diễn tả về nhân vật linh thiêng này với đời sống các trẻ em như sau: Anh em chớ khinh khi một ai trong những kẻ bé nhỏ này; Thầy nói cho anh em hay: các Thiên Thần của họ hằng ở bên ngai Thiên Chúa trên trời! ( Mt 18,10). Như thế mỗi người có một Thiên Thần hằng theo che chở bảo vệ và Thiên Thần đó hằng nhìn thấy Thiên Chúa. Các Thánh Giáo Phụ tin là mỗi người từ lúc được tạo dựng trong bào thai đã có một Thiên Thần bản mệnh riêng rồi. Thánh Gioan trong sách Khải Huyền còn nói đến mỗi dân tộc cũng có một Thiên Thần bản mệnh riêng ( KH 2-3).

Văn hào Rabindranath Tagore diễn tả niềm tin của mình: “Tôi tin là có một bàn tay vô hình, mà tôi gọi là Thiên Thần. Bàn tay vô hình này này hướng dẫn ta, như một con cốc ở sườn con thuyền giữ cho những tấm ván thuyền gắn chặt vào nhau, để nước không rỉ tràn vào thuyền.”

Kinh nghiệm về sự được bảo vệ bằng an hồn xác tai qua nạn khỏi là điều ai cũng đã có và hằng cầu mong nhận được.

Thiên Chúa gửi Thiên Thần như Sứ Giả đến đồng hành bảo vệ hồn xác con người trong mọi hoàn cảnh, nhất là trong những khi không ngờ tới. Bàn tay vô hình này can thiệp giúp hồi sinh cuộc sống.