LỜI NGƯỜI RA ĐI:
RA ĐI VÌ LÝ TƯỞNG



Kính thưa quí vị: Ðể nuôi dưỡng Sứ Ðiệp mà Ðức Hồng Y Phanxicô Xaviê Nguyễn văn Thuận đã để lại, chúng tôi muốn chia sẻ cùng bạn đọc những suy niệm của Ngài trong cuốn sách "Những Người Lữ Hành trên Ðường Hy Vọng" , Sách gồm 38 chương, trong sách này Ngài đã dùng nhiều chứng nhân sống động để quảng diễn cho sứ điệp của Ngài. Chúng tôi hân hạnh được bạn Ðỗ Tấn Hùng cộng tác và môĩ tuần sẽ cống hiến quí vị một bài tóm lược mỗi chương trong sách này.



1.- CHA CÁC KẺ TIN

“Đã ra đi, phải bất chấp lưỡi thiên hạ đàm tiếu Abraham đã ra đi, vì hy vọng đến đất hứa.”


Abraham, một ngươì dân quê ở thành Ur, xứ Canđê, ngày nọ, nghe Thiên Chúa phán bảo: “Hãy đi khỏi xứ sở ngươi, khỏi quê quán ngươi, khỏi nhà cha ngươi, đến đất Ta sẽ chỉ cho ngươi. Ta sẽ cho ngươi thành một dân lớn” (St 12, 1-2).

Abraham đã ra đi. Đâu là đất Chúa hứa? Nhưng Abraham vẫn cứ ra đi, lao mình vào nơi vô định.

Khi sinh được cậu con trai đầu lòng, Thiên Chúa lại phán: “Ngươi hãy đem con ngươi, đứa con một ngươi yêu dấu là Isaac, mà đi tới đất Moria và ở đó, hãy dâng nó làm của lễ thượng hiến” (St 22, 2). Abraham ruột đau như cắt vì quá yêu con, vẫn thắng lừa dắt con lên núi tế lễ Chúa.

Suốt đời Abraham là một cuộc thử thách không ngừng, nhưng ông vẫn hoàn toàn tin tưởng ở Chúa, sẵn sàng nghe theo tiếng Chúa mọi nơi, mọi lúc. Bởi thế, Abraham được gọi là “Cha các kẻ tin” (Rm 4, 11), người “tuyệt vọng mà vẫn một niềm hy vọng”.

2.- BƯỚC QUA MÌNH SONG THÂN

“Không nhượng bộ là yêu thương quyết liệt lý tưởng của mình”.

Thánh Charles Cornay (Cố Tân) đã từ bỏ gia đình theo tiếng Chúa gọi.

Một hôm, trên đường truyền giáo, lúc xe lửa dừng lại ở một ga gần làng của ngài, cha mẹ và tất cả anh chị em đều ra đó để đón thăm. Vì quá thương con, cầm mình không được, cha mẹ ngài đã ngã lăn trên đường, ngăn cản không cho ngài đi tiếp. Cornay can đảm bước qua mình cha mẹ mà ra đi.

Ngày 20-09-1837, ngài đã chịu tử đạo với án lăng trì tại Sơn Tây, Bắc Việt.

3.- GIÁO HOÀNG XUỐNG BIỂN

“Không nhượng bộ cho xác thịt, lười biếng, ích kỷ…Không thể gọi đen là trắng, xấu là tốt, gian là ngay được.”

Thánh Clêmentê I Giáo Hoàng, một người rất đạo đức thánh thiện, đã viết nhiều tác phẩm lừng danh, nhất là Thư gởi giáo hữu Corintô.

Trên ngôi Giáo hoàng, ngài đã đem rất nhiều người trở lại đạo Chúa, đến nỗi hoàng đế Trajan phải lưu đày ngài sang Kec-xô-nê, một chốn rừng sâu nước độc, đồng số phận với 2,000 giáo hữu khác.

Ở đây, ảnh hưởng của lòng quả cảm và nhân đức xán lạn của ngài lại lan rộng hơn, khiến hoàng đế Trajan phải hạ lệnh buộc neo vào cổ ngài và thả xuống lòng biển.

4.- CHA BENOIT LÊN NÚI PHƯỚC SƠN

“Dù có ra khỏi nhà, đi phương xa vạn dặm mà cứ mang theo tất cả tật xầu, con người cũ, thì có khác gì ở nhà đâu?”

Ra đi là một sự lột xác, hy sinh cả nếp sống cũ.

Ngày lễ Đức Mẹ lên trời (15-08-1917), cha Benoit (Cố Thuận) cùng với một số anh em linh mục mở một bữa tiệc gia đình cuối cùng, có đầy đủ thịt, cá, rượu…Sau bữa tiệc đó, ngài từ biệt nếp sống cũ, ra đi cùng với một người bạn, tiến thẳng lên núi Phước Sơn, Quảng Trị, khai phá một đám rừng đang có cọp ăn mồi ở trong.

Đêm ấy hai người che lều ngủ tạm, và sáng mai bắt đầu một đời sống mới: không ăn thịt, uống rượu, hút thuốc; chỉ biết hy sinh hãm mình, cầu nguyện và xay lúa, giã gạo, tự lực cánh sinh. Ngài đã thu hút nhiều người đến sống cầu nguyện, hy sinh như ngài.

5.- MƯỜI NHÀ TRUYỀN GIÁO ĐI VÀO TỬ ĐỊA

“Mất để được, chết để sống…Đi, đi, đi mãi, đi quyết liệt, đi không nhượng bộ.”

Cách đây khoảng một trăm năm. Hội Truyền Giáo Lyon (Pháp) sai một lớp đầu tiên gồm 10 linh mục đi sang Dahomey (Phi Châu) để truyền giáo. Ba năm sau: cả 10 linh mục đều bị giết chết. Thế nhưng, dù rừng sâu nước độc, dù dân chúng đang lạc hậu, có nhiều ác cảm, hàng hàng lớp lớp các nhà truyền giáo khác vẫn hăng hái ra đi. Người nầy ngã xuống, kẻ khác đứng lên.

Đến nay, sau một thế kỷ, những giọt máu và mồ hôi ấy đã sinh hoa kết quả: Giáo hội Dahomey đang vươn mình lớn mạnh, lại hân hạnh có vị Hồng Y tiên khởi nổi tiếng là ngài Bernardin Gantin.

6.- QUYẾT KHÔNG GIẢ VỜ

“Nhượng bộ tiền của, chức tước, mạng sống để giữ lấy lý tưởng, danh dự, đức tin thì chấp nhận. Nhưng không bao giờ chấp nhận đổi ngược lại.”

Thánh Micae Hồ Đình Hy (1808-1857), quê ở Nhu Lâm, Thừa Thiên, là một giáo dân đạo đức, bác ái, một vị quan thanh liêm, chính trực, được thăng đến hàng tam phẩm triều đình, trông coi mọi việc trong đền vua.

Cuối năm 1856, một số quan triều bị ngài ngăn chận trong những việc làm bất chính, đã tố cáo ngài với vua Tự Đức. Ngài đã bị bắt với một lý do duy nhất: theo đạo Giatô, trái lệnh triều đình. Trong chốn tù ngục, ngài bị hành hạ tra tấn quásức, khiến nhiều vị quan đồng nghiệp vốn quý mến đức độ của ngài phải cảm thương, khuyên ngài giả vờ chối đạo để được tha, rồi sau đó lại tiếp tục sống đạo…

Thánh Hồ Đình Hy kiên quyết không giả vờ. Ngày 22-05-1857, ngài đã đổ máu đào chết vì đạo Chúa tại An Hòa, Huế.

(ĐỌC SÁCH “NHỮNG NGƯỜI LỮ HÀNH TRÊN ĐƯỜNG HY VỌNG” CỦA ĐỨC CỐ HỒNG Y NGUYỄN-VĂN-THUẬN. CHƯƠNG I. “RA ĐI” )