THIÊN CHÚA CỦA TÔI
Thiên Chúa của tôi là Đấng dựng nên tôi, yêu thương tôi, là Người Cha nhân từ, là Người anh rộng lượng và là Người bạn thân thiết. Trong cuộc sống của tôi luôn có Người đồng hành với tôi. Mỗi lời nói việc làm của tôi đều có Người nhắc bảo. Khi tôi vui có Người mỉm cười, khi tôi buồn có Người an ủi, khi tôi thành công có Người vỗ tay khích lệ và khi tôi thất bại có Người nâng đỡ và tăng sức cho tôi. Đặc biệt, không bao giờ người kết án tôi dù tôi có sai lỗi với Người cũng vậy.
Đã bao lần tôi tự hỏi làm sao tôi có thể hiện diện trong cuộc đời này ? Tôi chẳng có một chút yêu cầu nào về sự hiện diện này cả. Cũng chẳng phải là do cha mẹ tôi quyết định. Khi thương nhau, cha mẹ tôi chẳng hề biết tôi là trai hay gái, chẳng hề biết tôi có hay không và cũng chẳng hình dung được sự thể thế nào. Rồi một hôm tôi chào đời, cha tôi thật là cha, mẹ tôi thật là mẹ và tôi thật là con thế thôi. Chúa đã dựng nên tôi lạ lùng quá, từ không Chúa làm cho ra có chẳng khác nào như thuở ban sơ Chúa dựng nên vũ trụ vậy. Dựng nên tôi, tiếp tục Người chăm sóc tôi, chào đời chưa biết ăn Chúa cho bầu sữa mẹ, lớn lên chim trời cá biển Chúa cho hưởng dùng như nuôi sẵn trong nhà…. Đặc biệt, Chúa đã mở mắt cho tôi nhận biết Người là Chúa của tôi.
Từ ngày khôn lớn, tôi biết say mê những gì Chúa ban tặng : con người, thiên nhiên, sự sống, cuộc đời… Và cũng chính điều này ít nhiều tôi đã quên Chúa là Đấng ban cho tôi mọi sự. Chẳng khác nào như một em bé khi có đồ chơi, em chẳng hề nghĩ đến mẹ mình là ai nữa. Chơi mãi cho đến khi thấy chán hay khát sữa, không chịu nỗi nữa mới vứt đống đồ chơi và khóc tìm mẹ nó. Có biết bao lần tôi làm mất lòng Chúa kiểu như thế. Cậy sức mình trong suy nghĩ và hành động, hì hục xây dựng tương lai cho cuộc đời và rồi một mình tê tái nhìn ngắm đời bạc. Có nhiều lúc tôi thấy mình chới với vì ôm nhầm một phao bọt giữa biển khơi hay nắm phải một cành khô trên cây cao cổ thụ. Thế mà tại sao tôi không chìm và cũng chẳng hê rơi xuống đất. Thì ra có Chúa hằng dõi bước đã cứu tôi. Trong vòng tay Chúa, tôi thấy sự sung sướng của Chúa thật ngọt ngào, còn sự sung sướng của tôi quá sượng sùng vì Chúa hằng đợi chờ tôi chứ tôi có đợi chờ Chúa đâu. Bất xứng lắm, tôi muốn Chúa thả tay cho mình chết đi cho rồi. Chúa mỉm cười không thả và mặc cho tôi có giãy giụa. Chúa tôi là một người Cha như thế, chỉ biết thương con chứ không bao giờ bỏ con hay trách cứ điều gì. Đối diện với tình thương bao la Chúa dành cho tôi, đôi lúc tôi muốn xin lỗi Chúa về những hành vi bất xứng của tôi, nhưng chưa kịp thì Chúa đã tha thứ rồi, và dường như Chúa tha thứ cho tôi từ trước nữa là khác. Chúa của thế gian người ta sợ nói sự thật, nhất là sự sai lỗi. Khi phạm lỗi, người ta luôn tìm cách chạy tội bằng cách đổ lỗi cho người nay người khác hay tại lý do này lý do nọ… Xét cần họ sẵn sàng bỏ tiền thuê luật sư biện hộ cho hành vi sai trái của họ. Còn Chúa tôi, Ngài không kết án ai. Nên ai cũng muốn thú lỗi với Ngài. Mùa chay ta thấy rõ điều đó, người ta chen nhau đi xưng tội. Từ già đến trẻ, người ta khiêm nhường tự mình xếp vào hàng tội nhân cuối mặt đi thú tội với Chúa. Không chỉ họ thú tội với Chúa mà còn thú tội với nhau nữa “tôi thú nhận cùng Thiên Chúa toàn năng và cùng anh chị em”. Lòng nhân từ Chúa đã làm cho người tội lỗi trở nên anh dũng vì dám nhìn nhận sự thật và dứt khoát với tội lỗi của mình.
Chúa của tôi còn là Người Anh rộng lượng. Trước hết, Ngài gánh tội cho tôi. Lẽ ra việc tôi làm tôi chịu ấy mới phải nhưng Ngài lại mang án thay tôi để cho tôi được sống. Trên mọi nẻo đường tôi đi đều có Ngài đồng hành, mọi suy nghĩ và hành động luôn có Ngài nhắc nhở. Thật sự Ngài chịu trách nhiệm về tôi. Có hạnh phúc nào bằng khi thấy mình hoàn toàn được bảo lãnh. Giống như những đứa con nhà giàu tiêu xài thoải mái vì hằng tháng đã có người trả tiền trước. Dĩ nhiên những điều Ngài ban cho tôi đều có mục đích tốt cho tôi chứ không phải sử dụng tuỳ tiện. Ngài là anh tôi nhưng không bao giờ cưỡng bức tôi phải thế này thế nọ, có nhắc bảo, có khuyên răn nhưng luôn để tôi tự do. Nhìn lại tất cả những lỗi lầm của mình gây ra hầu hết đều có sự can thiệp của lý trí và tự do, sự chọn lựa của tôi. Ra đi trong tội lỗi là tự ý tôi nhưng trở về thì được kêu mời và đón tiếp. Ngài không hề khuyến khích tôi làm điều sai để Ngài chữa nhưng Ngài muốn tôi làm điều đúng với tự do của mình. Cũng có lúc tôi đổ lỗi cho Ngài, biết mà không chặn để tôi nghĩ và làm sai. Ngài có chặn tôi không ? và đã chặn bằng cách nào ? Ngài có chặn tôi nhưng để tôi rất tự do. Ngài chặn tôi qua giáo lý, qua lời Ngài, các biến cố trong cuộc sống, cả những người hiểu biết và chính lương tâm đặt trong tôi. Ngài lạ lùng lắm, khi tôi sai Ngài không ngăm đe như người đời và cũng chẳng phạt tôi bao giờ. Nơi Ngài chỉ có yêu thương và tha thứ. Nhìn kỹ tôi mới thấy yêu thương và tha thứ ấy vừa là cứu rỗi vừa là ngăm đe. Thật vậy chỉ có yêu thương mới có thể cứu rỗi và cũng chỉ có yêu thương mới biến đổi tâm hồn người ta. La không sợ, doạ không sợ mà yêu thương sợ. Các bạn còn nhớ câu chuyện thầy Tử lộ hay Lão Lai gì đó lúc mẹ còn trẻ đánh đau không khóc, mà khi mẹ già đánh không còn đau nữa lại khóc. Nhân dịp mùng 8 tháng 3 vừa rồi, nhạc sĩ Trần Tiến cũng thú thật với chúng ta trên ti vi rằng “say rượu về nhà vợ không la mới phiền”. Tình yêu luôn chiến thắng sự dữ. Người Anh của tôi là như thế.
Người anh có cái hay của người anh, người bạn có cái hay của người bạn. Thiên Chúa còn là người bạn tri kỷ của tôi nữa. Có nhiều chuyện anh em không dám nói hay không tiện nói nhưng với người bạn thì thoải mái. Ngài rất chân thật, không hề gian dối với tôi điều gì. Đúng thì phát huy sai thì sửa, thành công thì khích lệ thất bại thì nâng đỡ ủi an. Có một người bạn như thế tôi rất an tâm. Làm việc gì có khó khăn đến mấy tôi cũng chẳng sợ vì chỉ có chiến thắng mà không hề có thất bại. Có một người bạn như thế thất bại cũng là thành công, ít là được chính người bạn đó đủ rồi. Ngủ dậy trể Người gọi tôi, ham chơi Người nhắc tôi, lười biếng Người khuyên tôi và có chuyện buồn vui Người cùng tôi chia sẻ. Từ nhỏ đến giờ có biết bao lớp bạn đi qua trong đời nhưng chỉ có Ngài là thuỷ chung từ đầu đến cuối. Bất cứ lúc nào tôi cần nói chuyện là Ngài vui vẻ đáp ứng chưa bao giờ thấy Ngài cau nệ. Cũng bởi thế có nhiều chuyện cần dấu kín nhưng với Ngài thì không. Được bộc bạch với Ngài, nỗi buồn được vơi đi còn niềm vui thì tăng lên gấp nhiều lần. Bạn tôi là thế.
Chúa của tôi không chỉ là Chúa của tôi mà còn là Chúa của mọi người, trong đó có bạn. Chúng ta mau nhận Ngài là Chúa của chúng ta. Điều đó phải đạo lắm và có lợi cho chúng ta đời này lẫn đời sau. Chúa của tôi tốt lành vô cùng, được thêm bạn là anh em con một Cha thì tình thương của Ngài dành cho tôi cũng chẳng hề suy giảm mà trái lại được tăng lên vì điều gì cho đi còn cạn nhưng tình thương mà cho đi là làm cho nó phong phú hơn.
JB. Nguyễn Đình Bút
Thiên Chúa của tôi là Đấng dựng nên tôi, yêu thương tôi, là Người Cha nhân từ, là Người anh rộng lượng và là Người bạn thân thiết. Trong cuộc sống của tôi luôn có Người đồng hành với tôi. Mỗi lời nói việc làm của tôi đều có Người nhắc bảo. Khi tôi vui có Người mỉm cười, khi tôi buồn có Người an ủi, khi tôi thành công có Người vỗ tay khích lệ và khi tôi thất bại có Người nâng đỡ và tăng sức cho tôi. Đặc biệt, không bao giờ người kết án tôi dù tôi có sai lỗi với Người cũng vậy.
Đã bao lần tôi tự hỏi làm sao tôi có thể hiện diện trong cuộc đời này ? Tôi chẳng có một chút yêu cầu nào về sự hiện diện này cả. Cũng chẳng phải là do cha mẹ tôi quyết định. Khi thương nhau, cha mẹ tôi chẳng hề biết tôi là trai hay gái, chẳng hề biết tôi có hay không và cũng chẳng hình dung được sự thể thế nào. Rồi một hôm tôi chào đời, cha tôi thật là cha, mẹ tôi thật là mẹ và tôi thật là con thế thôi. Chúa đã dựng nên tôi lạ lùng quá, từ không Chúa làm cho ra có chẳng khác nào như thuở ban sơ Chúa dựng nên vũ trụ vậy. Dựng nên tôi, tiếp tục Người chăm sóc tôi, chào đời chưa biết ăn Chúa cho bầu sữa mẹ, lớn lên chim trời cá biển Chúa cho hưởng dùng như nuôi sẵn trong nhà…. Đặc biệt, Chúa đã mở mắt cho tôi nhận biết Người là Chúa của tôi.
Từ ngày khôn lớn, tôi biết say mê những gì Chúa ban tặng : con người, thiên nhiên, sự sống, cuộc đời… Và cũng chính điều này ít nhiều tôi đã quên Chúa là Đấng ban cho tôi mọi sự. Chẳng khác nào như một em bé khi có đồ chơi, em chẳng hề nghĩ đến mẹ mình là ai nữa. Chơi mãi cho đến khi thấy chán hay khát sữa, không chịu nỗi nữa mới vứt đống đồ chơi và khóc tìm mẹ nó. Có biết bao lần tôi làm mất lòng Chúa kiểu như thế. Cậy sức mình trong suy nghĩ và hành động, hì hục xây dựng tương lai cho cuộc đời và rồi một mình tê tái nhìn ngắm đời bạc. Có nhiều lúc tôi thấy mình chới với vì ôm nhầm một phao bọt giữa biển khơi hay nắm phải một cành khô trên cây cao cổ thụ. Thế mà tại sao tôi không chìm và cũng chẳng hê rơi xuống đất. Thì ra có Chúa hằng dõi bước đã cứu tôi. Trong vòng tay Chúa, tôi thấy sự sung sướng của Chúa thật ngọt ngào, còn sự sung sướng của tôi quá sượng sùng vì Chúa hằng đợi chờ tôi chứ tôi có đợi chờ Chúa đâu. Bất xứng lắm, tôi muốn Chúa thả tay cho mình chết đi cho rồi. Chúa mỉm cười không thả và mặc cho tôi có giãy giụa. Chúa tôi là một người Cha như thế, chỉ biết thương con chứ không bao giờ bỏ con hay trách cứ điều gì. Đối diện với tình thương bao la Chúa dành cho tôi, đôi lúc tôi muốn xin lỗi Chúa về những hành vi bất xứng của tôi, nhưng chưa kịp thì Chúa đã tha thứ rồi, và dường như Chúa tha thứ cho tôi từ trước nữa là khác. Chúa của thế gian người ta sợ nói sự thật, nhất là sự sai lỗi. Khi phạm lỗi, người ta luôn tìm cách chạy tội bằng cách đổ lỗi cho người nay người khác hay tại lý do này lý do nọ… Xét cần họ sẵn sàng bỏ tiền thuê luật sư biện hộ cho hành vi sai trái của họ. Còn Chúa tôi, Ngài không kết án ai. Nên ai cũng muốn thú lỗi với Ngài. Mùa chay ta thấy rõ điều đó, người ta chen nhau đi xưng tội. Từ già đến trẻ, người ta khiêm nhường tự mình xếp vào hàng tội nhân cuối mặt đi thú tội với Chúa. Không chỉ họ thú tội với Chúa mà còn thú tội với nhau nữa “tôi thú nhận cùng Thiên Chúa toàn năng và cùng anh chị em”. Lòng nhân từ Chúa đã làm cho người tội lỗi trở nên anh dũng vì dám nhìn nhận sự thật và dứt khoát với tội lỗi của mình.
Chúa của tôi còn là Người Anh rộng lượng. Trước hết, Ngài gánh tội cho tôi. Lẽ ra việc tôi làm tôi chịu ấy mới phải nhưng Ngài lại mang án thay tôi để cho tôi được sống. Trên mọi nẻo đường tôi đi đều có Ngài đồng hành, mọi suy nghĩ và hành động luôn có Ngài nhắc nhở. Thật sự Ngài chịu trách nhiệm về tôi. Có hạnh phúc nào bằng khi thấy mình hoàn toàn được bảo lãnh. Giống như những đứa con nhà giàu tiêu xài thoải mái vì hằng tháng đã có người trả tiền trước. Dĩ nhiên những điều Ngài ban cho tôi đều có mục đích tốt cho tôi chứ không phải sử dụng tuỳ tiện. Ngài là anh tôi nhưng không bao giờ cưỡng bức tôi phải thế này thế nọ, có nhắc bảo, có khuyên răn nhưng luôn để tôi tự do. Nhìn lại tất cả những lỗi lầm của mình gây ra hầu hết đều có sự can thiệp của lý trí và tự do, sự chọn lựa của tôi. Ra đi trong tội lỗi là tự ý tôi nhưng trở về thì được kêu mời và đón tiếp. Ngài không hề khuyến khích tôi làm điều sai để Ngài chữa nhưng Ngài muốn tôi làm điều đúng với tự do của mình. Cũng có lúc tôi đổ lỗi cho Ngài, biết mà không chặn để tôi nghĩ và làm sai. Ngài có chặn tôi không ? và đã chặn bằng cách nào ? Ngài có chặn tôi nhưng để tôi rất tự do. Ngài chặn tôi qua giáo lý, qua lời Ngài, các biến cố trong cuộc sống, cả những người hiểu biết và chính lương tâm đặt trong tôi. Ngài lạ lùng lắm, khi tôi sai Ngài không ngăm đe như người đời và cũng chẳng phạt tôi bao giờ. Nơi Ngài chỉ có yêu thương và tha thứ. Nhìn kỹ tôi mới thấy yêu thương và tha thứ ấy vừa là cứu rỗi vừa là ngăm đe. Thật vậy chỉ có yêu thương mới có thể cứu rỗi và cũng chỉ có yêu thương mới biến đổi tâm hồn người ta. La không sợ, doạ không sợ mà yêu thương sợ. Các bạn còn nhớ câu chuyện thầy Tử lộ hay Lão Lai gì đó lúc mẹ còn trẻ đánh đau không khóc, mà khi mẹ già đánh không còn đau nữa lại khóc. Nhân dịp mùng 8 tháng 3 vừa rồi, nhạc sĩ Trần Tiến cũng thú thật với chúng ta trên ti vi rằng “say rượu về nhà vợ không la mới phiền”. Tình yêu luôn chiến thắng sự dữ. Người Anh của tôi là như thế.
Người anh có cái hay của người anh, người bạn có cái hay của người bạn. Thiên Chúa còn là người bạn tri kỷ của tôi nữa. Có nhiều chuyện anh em không dám nói hay không tiện nói nhưng với người bạn thì thoải mái. Ngài rất chân thật, không hề gian dối với tôi điều gì. Đúng thì phát huy sai thì sửa, thành công thì khích lệ thất bại thì nâng đỡ ủi an. Có một người bạn như thế tôi rất an tâm. Làm việc gì có khó khăn đến mấy tôi cũng chẳng sợ vì chỉ có chiến thắng mà không hề có thất bại. Có một người bạn như thế thất bại cũng là thành công, ít là được chính người bạn đó đủ rồi. Ngủ dậy trể Người gọi tôi, ham chơi Người nhắc tôi, lười biếng Người khuyên tôi và có chuyện buồn vui Người cùng tôi chia sẻ. Từ nhỏ đến giờ có biết bao lớp bạn đi qua trong đời nhưng chỉ có Ngài là thuỷ chung từ đầu đến cuối. Bất cứ lúc nào tôi cần nói chuyện là Ngài vui vẻ đáp ứng chưa bao giờ thấy Ngài cau nệ. Cũng bởi thế có nhiều chuyện cần dấu kín nhưng với Ngài thì không. Được bộc bạch với Ngài, nỗi buồn được vơi đi còn niềm vui thì tăng lên gấp nhiều lần. Bạn tôi là thế.
Chúa của tôi không chỉ là Chúa của tôi mà còn là Chúa của mọi người, trong đó có bạn. Chúng ta mau nhận Ngài là Chúa của chúng ta. Điều đó phải đạo lắm và có lợi cho chúng ta đời này lẫn đời sau. Chúa của tôi tốt lành vô cùng, được thêm bạn là anh em con một Cha thì tình thương của Ngài dành cho tôi cũng chẳng hề suy giảm mà trái lại được tăng lên vì điều gì cho đi còn cạn nhưng tình thương mà cho đi là làm cho nó phong phú hơn.
JB. Nguyễn Đình Bút