Bài 52. Điều răn thứ bảy và thứ mười CỦA CẢI VÀ CÔNG BẰNG

Mỗi người Chúa đã ban cho

Có phần tự lập tự do trong đời

Nên cần có chút của đời

Để không lệ thuộc vào ai quá nhiều

Con người cao quí bao nhiêu

Có quyền tư hữu là điều tự nhiên

Nhưng lòng ham hố đảo điên

Dễ tôn của cải bạc tiền làm vua

Ta nên sáng suốt phòng ngừa

Mà dùng của cải cho vừa ý Cha

Của đời Ngài gởi cho ta

Nào đâu phải để riêng ta hưởng dùng

Nhưng còn nhắm đến ích chung

Để ta san sẻ chia cùng anh em

Công bằng Chúa muốn dạy thêm

Của ai trả nấy thanh liêm rõ ràng

Cũng đừng trộm cắp ăn gian

Trao ngay đổi thật chớ ham lọc lừa

Của người chớ giữ dây dưa

Mượn đâu trả đó cho vừa lòng nhau

Bồi thường thiệt hại trước sau

Của người xem trọng khác nào của ta

Còn trong cảnh ngộ xót xa

Túng cùng chết được khó mà cứu thân

Có quyền dùng của tha nhân

Sống cho qua phút gian truân ngặt nghèo

Bởi chưng của cải bọt bèo

Chúa ban là để ta đều hưởng chung

Chúa mong nhân loại biết cùng

Chia đều của cải mà dùng với nhau

Là Kitô hữu đi đâu

Ta xây xã hội thắm mầu yêu thương

Anh em biết nhịn biết nhường

Biết năng phục vụ biết thường đỡ nâng

Biết thương giúp kẻ cơ bần

Giúp nhau phát triển dần dần tiến lên.