CHÚA NHẬT 25 MÙA THƯỜNG NIÊN C
Tiền là nhu cầu tối thiết cho cuộc sống trên đời này nhưng cũng là nguy cơ to lớn nhất làm tan vỡ gia đình, làm mất tình người và gây ra biết bao tai họa cho con người ở khắp mọi nơi, và ở mọi thời đại..
Tuy nhiên, không ai ngây thơ nghĩ rằng tiền không quan trọng và không cần thiết cho cuộc sống trên đời này. Ngược lại, phải công bình mà nhìn nhận tầm quan trọng và giá trị đúng mức của tiền bạc trong cuộc sống ở mọi lãnh vực. Tiền không những cần thiết trong đời sống cá nhân, gia đình, xã hội mà còn cả trong Giáo Hội nữa. Cụ thể, Giáo Hội hoàn vũ (Rome) hàng năm phải cần đến một ngân khoản không dưới 100 triệu đôla để chi phí cho Sứ vụ Rao giảng Tin Mừng ( tài trợ cho các xứ Truyền giáo trong đó có Việtnam) chi phí phụng tự, điều hành và quản trị. Đây là những nhu cầu chính đáng cần đến tiền để Giáo Hội tiếp tục Sứ vụ (Ministry) của Chúa Giêsu trong trần gian cho đến ngày giờ sau hết.. Ở bình diện nhỏ hơn, các Giáo phận, Giáo xứ khắp nơi trong Giáo Hội đều cần đến tiền đóng góp và dâng cúng của giáo dân để hoạt động và tồn tại. Không có tiền, thì mọi công tác tông đồ và mục vụ cần thiết như điều hành các trường Công giáo, nhà thương, phục vụ cho người già, trẻ em mồ côi, khuyết tật, v,v sẽ không thể thực hiện được. Mặc dầu vậy, Giáo Hội chỉ cần tiền như một phương tiện để hoạt động chứ không phải là mục đích tối hậu phải kiếm tìm.Trong tinh thần đó, Giáo hội đã không ngừng dạy dỗ cho con cái mình phải ý thức rõ điều này để tránh nguy cơ làm nô lệ cho tiền bạc, tôn thờ của cải vật chất, nguy hại cho mục đích tôn thờ một mình Thiên Chúa và tìm kiếm hạnh phúc thiêng liêng. Đây chính là điều Chúa Giêsu đã cảnh giác các môn đệ cách nay trên 2000 năm : “ anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được” (Mt 6, 24; Lc 16,13). Làm tôi tiền của thì sẽ không còn công lý, bác ái, nhân nghĩa và vị tha nữa. Làm tôi tiền của sẽ đi đến chỗ tán tận lương tâm với tha nhân và ngay cả với người thân trong gia đình. Làm tôi tiền của là nguyên nhân sâu xa của mọi xung đột gia đình, xã hội và quốc tế.Chiến tranh liên tục xảy ra cũng phần lớn vì quyền lợi vật chất, kinh tế giữa các quốc gia lớn nhỏ tranh giành nhau, núp dưới chiêu bài “giải phóng nghèo đói, loại trừ độc tài”.
Trong Tin Mừng Chúa Nhật tuần này, Chúa Giêsu, qua dụ ngôn “Người quản gia bất trung” đã chỉ rõ cho chúng ta thấy không những nguy cơ của lòng tham mê tiền của mà hơn thế nữa, là sự kiện người ta chỉ lanh lợi trong việc mưu tìm hạnh phúc đời này hơn là biết khôn ngoan tìm kiếm những của cải không hề hư mất là hạnh phúc Nước trời.
Thật vậy, người quản gia trong dụ ngôn trên tượng trưng cho những kẻ tham lam bất chính, đã không biết đến hay biết mà coi thường hai giới răn thứ bảy và thứ mười cấm lấy của người và chớ tham của cải của người khác.Tên quản gia bất chính này không những đã tiêu sài phung phí tài sản của chủ trong bao năm làm quản lý mà còn tham lam lấy thêm của chủ để mưu ích cho mình trước khi bị mất việc. Nhưng chủ lại khen y “hành động khôn khéo” vì y biết dùng tiền của để mua chuộc cảm tình của người khác hầu có lợi cho mình sau này. Nhưng đây không phải là bài học Chúa muốn dạy chúng ta. Chắc chắn Chúa không dạy chúng ta bắt chước người quản gia kia trong việc quản lý tài sản của người khác.Ta phải tôn trọng công bình để không tham lam xâm phạm tài tản của ai. Không thể trốn thuế và lấy của công làm của riêng. Không được “bắt bí” người di dân bất hợp pháp để mướn họ làm với giá rẻ mạt, không đúng với luật lao động. Cũng không thể lấy tiền của người khác để làm việc bác ái hầu cho mình được, danh thơm, tiếng tốt.
Điều cốt lõi Chúa muốn dạy chúng ta qua dụ ngôn này là chúng ta hãy học “cái khôn” của người quản lý kia để tìm kiếm “ những kho tàng trên trời nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi…” (Mt 6, 20). Nghĩa là ta không nên chỉ khôn ngoan lanh lẹ trong việc tìm kiếm danh lợi trần thế nhưng lại quá khù khờ, ngu dại trong việc tìm kiếm những giá trị tinh thần, những thực thể siêu nhiên do niềm tin thúc đẩy. Người quản lý kia chắc không có niềm tin thiêng liêng này nên chỉ khôn ngoan trong việc tìm kiếm hạnh phúc trần thế. Đó cũng là thực trạng của bộ mặt thế giới và Giáo Hội ngày nay: Người ta rất tiến bộ trong khoa siêu tôn vật chất, tìm kiếm danh lợi chóng qua nhưng rất chậm tiến hay lạc hậu trong lãnh vực thiêng liêng có giá trị đời đời. Người ta tân dụng tài năng trí tuệ, sức khỏe, thì giờ và tiền bạc để mưu tìm thắng lợi, thành công trong chính trường, thương trường và thế giới nghệ thuật nhưng rất thơ ơ hay dửng dưng với nhu cầu đào luyện thiêng liêng “spiritual formation” nhằm giúp hiểu biết thêm về Chúa và giáo lý của Người để biết yêu mến Chúa hơn. Người ta cũng không ngại mất thì giờ để đi đến những nơi xa xôi tốn phí nhiều tiền để được thưởng thức những “món ăn và thú vui đặc biệt” nhưng lại rất ngại ngùng đi đến nhà thờ để cầu nguyện lấy một giờ trong tuần ! Người ta có thể ngồi cả 5, 6 giờ đồng hồ để xem và đánh cá những trận đá banh, những chương trình ca vũ, nhạc cuồng loạn, xem những vở kịch vô luân,hay nghe những chuyện chọc cười nhảm nhí, nhưng luôn đi trễ hoặc bỏ Lễ ngày Chúa Nhật và hay than phiền nếu phải nghe bài giảng dài hơn 10 phút, dù hay dù dở !
Đây là sự khôn ngoan, lanh lợi của “con cái sự sáng” hay “con cái thế gian” ?
Tiền là nhu cầu tối thiết cho cuộc sống trên đời này nhưng cũng là nguy cơ to lớn nhất làm tan vỡ gia đình, làm mất tình người và gây ra biết bao tai họa cho con người ở khắp mọi nơi, và ở mọi thời đại..
Tuy nhiên, không ai ngây thơ nghĩ rằng tiền không quan trọng và không cần thiết cho cuộc sống trên đời này. Ngược lại, phải công bình mà nhìn nhận tầm quan trọng và giá trị đúng mức của tiền bạc trong cuộc sống ở mọi lãnh vực. Tiền không những cần thiết trong đời sống cá nhân, gia đình, xã hội mà còn cả trong Giáo Hội nữa. Cụ thể, Giáo Hội hoàn vũ (Rome) hàng năm phải cần đến một ngân khoản không dưới 100 triệu đôla để chi phí cho Sứ vụ Rao giảng Tin Mừng ( tài trợ cho các xứ Truyền giáo trong đó có Việtnam) chi phí phụng tự, điều hành và quản trị. Đây là những nhu cầu chính đáng cần đến tiền để Giáo Hội tiếp tục Sứ vụ (Ministry) của Chúa Giêsu trong trần gian cho đến ngày giờ sau hết.. Ở bình diện nhỏ hơn, các Giáo phận, Giáo xứ khắp nơi trong Giáo Hội đều cần đến tiền đóng góp và dâng cúng của giáo dân để hoạt động và tồn tại. Không có tiền, thì mọi công tác tông đồ và mục vụ cần thiết như điều hành các trường Công giáo, nhà thương, phục vụ cho người già, trẻ em mồ côi, khuyết tật, v,v sẽ không thể thực hiện được. Mặc dầu vậy, Giáo Hội chỉ cần tiền như một phương tiện để hoạt động chứ không phải là mục đích tối hậu phải kiếm tìm.Trong tinh thần đó, Giáo hội đã không ngừng dạy dỗ cho con cái mình phải ý thức rõ điều này để tránh nguy cơ làm nô lệ cho tiền bạc, tôn thờ của cải vật chất, nguy hại cho mục đích tôn thờ một mình Thiên Chúa và tìm kiếm hạnh phúc thiêng liêng. Đây chính là điều Chúa Giêsu đã cảnh giác các môn đệ cách nay trên 2000 năm : “ anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa vừa làm tôi tiền của được” (Mt 6, 24; Lc 16,13). Làm tôi tiền của thì sẽ không còn công lý, bác ái, nhân nghĩa và vị tha nữa. Làm tôi tiền của sẽ đi đến chỗ tán tận lương tâm với tha nhân và ngay cả với người thân trong gia đình. Làm tôi tiền của là nguyên nhân sâu xa của mọi xung đột gia đình, xã hội và quốc tế.Chiến tranh liên tục xảy ra cũng phần lớn vì quyền lợi vật chất, kinh tế giữa các quốc gia lớn nhỏ tranh giành nhau, núp dưới chiêu bài “giải phóng nghèo đói, loại trừ độc tài”.
Trong Tin Mừng Chúa Nhật tuần này, Chúa Giêsu, qua dụ ngôn “Người quản gia bất trung” đã chỉ rõ cho chúng ta thấy không những nguy cơ của lòng tham mê tiền của mà hơn thế nữa, là sự kiện người ta chỉ lanh lợi trong việc mưu tìm hạnh phúc đời này hơn là biết khôn ngoan tìm kiếm những của cải không hề hư mất là hạnh phúc Nước trời.
Thật vậy, người quản gia trong dụ ngôn trên tượng trưng cho những kẻ tham lam bất chính, đã không biết đến hay biết mà coi thường hai giới răn thứ bảy và thứ mười cấm lấy của người và chớ tham của cải của người khác.Tên quản gia bất chính này không những đã tiêu sài phung phí tài sản của chủ trong bao năm làm quản lý mà còn tham lam lấy thêm của chủ để mưu ích cho mình trước khi bị mất việc. Nhưng chủ lại khen y “hành động khôn khéo” vì y biết dùng tiền của để mua chuộc cảm tình của người khác hầu có lợi cho mình sau này. Nhưng đây không phải là bài học Chúa muốn dạy chúng ta. Chắc chắn Chúa không dạy chúng ta bắt chước người quản gia kia trong việc quản lý tài sản của người khác.Ta phải tôn trọng công bình để không tham lam xâm phạm tài tản của ai. Không thể trốn thuế và lấy của công làm của riêng. Không được “bắt bí” người di dân bất hợp pháp để mướn họ làm với giá rẻ mạt, không đúng với luật lao động. Cũng không thể lấy tiền của người khác để làm việc bác ái hầu cho mình được, danh thơm, tiếng tốt.
Điều cốt lõi Chúa muốn dạy chúng ta qua dụ ngôn này là chúng ta hãy học “cái khôn” của người quản lý kia để tìm kiếm “ những kho tàng trên trời nơi mối mọt không làm hư nát, và kẻ trộm không khoét vách lấy đi…” (Mt 6, 20). Nghĩa là ta không nên chỉ khôn ngoan lanh lẹ trong việc tìm kiếm danh lợi trần thế nhưng lại quá khù khờ, ngu dại trong việc tìm kiếm những giá trị tinh thần, những thực thể siêu nhiên do niềm tin thúc đẩy. Người quản lý kia chắc không có niềm tin thiêng liêng này nên chỉ khôn ngoan trong việc tìm kiếm hạnh phúc trần thế. Đó cũng là thực trạng của bộ mặt thế giới và Giáo Hội ngày nay: Người ta rất tiến bộ trong khoa siêu tôn vật chất, tìm kiếm danh lợi chóng qua nhưng rất chậm tiến hay lạc hậu trong lãnh vực thiêng liêng có giá trị đời đời. Người ta tân dụng tài năng trí tuệ, sức khỏe, thì giờ và tiền bạc để mưu tìm thắng lợi, thành công trong chính trường, thương trường và thế giới nghệ thuật nhưng rất thơ ơ hay dửng dưng với nhu cầu đào luyện thiêng liêng “spiritual formation” nhằm giúp hiểu biết thêm về Chúa và giáo lý của Người để biết yêu mến Chúa hơn. Người ta cũng không ngại mất thì giờ để đi đến những nơi xa xôi tốn phí nhiều tiền để được thưởng thức những “món ăn và thú vui đặc biệt” nhưng lại rất ngại ngùng đi đến nhà thờ để cầu nguyện lấy một giờ trong tuần ! Người ta có thể ngồi cả 5, 6 giờ đồng hồ để xem và đánh cá những trận đá banh, những chương trình ca vũ, nhạc cuồng loạn, xem những vở kịch vô luân,hay nghe những chuyện chọc cười nhảm nhí, nhưng luôn đi trễ hoặc bỏ Lễ ngày Chúa Nhật và hay than phiền nếu phải nghe bài giảng dài hơn 10 phút, dù hay dù dở !
Đây là sự khôn ngoan, lanh lợi của “con cái sự sáng” hay “con cái thế gian” ?