TRÁNG SĨ LANG THANG

(MUÔN DẶM HÀNH HƯƠNG NẼO ĐƯỜNG TRÁNG SĨ)

___________________



Kịch thơ Tin Mừng : Gợi hứng từ Tin Mừng Mt 25,31-46



Tiến trình nội dung :



Cảnh một : Khởi đầu cuộc hành hương đi tìm Minh Chúa, Tráng sĩ gặp Đại đế Phá Luân và đã theo làm bầy tôi cho vị Đại Đế nầy.

Cảnh hai : Đại Đế Phá Luân khiếp sợ trước thần oai của Tướng Quỉ “Bê-en-dê-bút”, khiến Tráng Sĩ bỏ Đại Đế và theo làm đồ đệ cho Tướng Quỉ.

Cảnh ba : Bê-en-dê-bút trốn chạy trước Thập Giá của Đức Giê-su Ki-tô, sự kiện nầy đã đưa Tráng Sĩ vào cuộc hành hương đi tìm Vị Vua Giê-su Ki-tô, Đấng Cứu Thế.

Cảnh bốn : Trong cơn say và trước sự đuôi mù, phù phiếm của thế nhân, TRáng Sĩ ôn lại những nẽo đường tìm kiếm của mình và đã cảm nhận được sự bất lực của bản thân trong cuộc tìm gặp Đức Giê-su Ki-tô qua những nẽo đường do mình vạch ra.

Cảnh năm : Cuối nẽo hành hương, Tráng Sĩ mõi mòn và bất lực. Bên bờ sông vắng, Tráng Sĩ trở về với yên lặng nội tâm. Từ lúc ấy, Tin Mừng Đức Ki-tô vọng về đã đưa Tráng Sĩ vào ánh sáng chân lý, vào cuộc gặp gỡ với Ngài mà cốt yếu đó chính là YÊU THƯƠNG



Nhân vật :



- Tráng Sĩ

- Phá Luân Đại Đế

- Tướng Quỉ Bê-en-dê-bút

- Ông Từ giữ nghĩa trang

- Cô ca sĩ phòng trà và một số tay anh chị

- Tiếng vọng của Chúa Giê-su.





CẢNH BA



Sân khấu: nghĩa địa giữa đêm khuya.

Nhân vật: Tráng sĩ, Tướng quỉ,

Sau đó xuất hiện ông già coi nghĩa địa.

Tướng quỉ:

Đệ tử, đệ tử, sao nhà ngươi đi lâu thế?

Tráng sĩ: (còn ở hậu trường)

Với tài phép của chúng ta mà vội gì thưa chủ tể.

Cứ nhỡn nha mà thưởng thức trời mây.

Bốn cõi không gian Đông Bắc Nam Tây,

Vèo một cái tới liền lo chi mà vội vã.

Tướng quỉ:

Việc quan trọng không được chần chờ nấn na.

Hãy tiến lên nghe ta nói mấy lời.

Tráng sĩ:

Đừng nói mấy lời mà suốt cả một hơi.

Đệ tử cũng xin rửa tai chờ nghe tôn ý.

Tướng quỉ:

Này đệ tử, sau bao năm dài tác oai tác oái,

Xô đẩy bao người vào lầm lạc u mê.

Che khuất trời xanh bằng tội ác ê chề.

Nhà ngươi thấy ta thành công hay thất bại?

Tráng sĩ:

Dạ thưa ngài Bê-en-dê-bút oai hùng chủ tể

Tiếng tăm ngài thật to lớn rền vang

Nhưng càng ngày tôi thấy khắp giang sang

Đang bừng nổi một phần oai nào đó

Tướng quỉ:

Đừng nói nhảm,

Quyền lực ta còn tay nào thế chỗ?

Trước sau gì thế giới cũng về ta

Tội lỗi, đau thương hận thù… cứ dương ra

Cửa địa ngục từng ngày một lớn (ha.. ha.. ha…)

(đang cười hứng khởi, bổng dừng im. Hoảng hốt kéo tay đệ tử)

Ồ đệ tử, lui mau không thể nào tiếp tục

Chúng ta hãy tìm nẻo khác mà đi…

Tráng sĩ:

Thì hãy tiến lên nẻo khác mà chi

Với bàn chân quỉ thì đường nào cũng thế.

Tướng quỉ:

Tặc tử lui mau đường này không dễ

(vừa nói vừa lấm lắc tháo lui)

Tráng sĩ:

Nhưng tại sao, ngài cho biết lý do?

Tướng quỉ:

Lý do,đó... đó (chỉ cây thánh giá giữa nghĩa trang)

Ngươi chưa biết bao giờ…

Mà thôi hãy theo ta,

kẻo đại sự tan thành mây khói

(nói xong, liền tháo lui).

Tráng sĩ:

Bê-en-dê-bút, ngài đi thật sao chứ?

Gan hùm, dạ hổ ngài cất nơi nao?

Hãy dương oai sấm sét đi nào!

Cho đệ tử một phen lác mắt.

Tướng quỉ: (vọng từ hậu trường)

Không thể được, khắc tinh ta có mặt

Đừng giỡn con ơi kẻo mang họa vào thân

Tráng sĩ:

Trời ơi, đã xưng danh là quỷ là thần.

Chẳng lẽ lại cúi đầu, dưới một thần oai khác nữa?

(tiến lên quan sát bốn bên nghĩa địa)

Mà đâu khắc tinh nào đâu có,

Chỉ mênh mông một nghĩa địa mồ hoang

không lẽ đây… một “Thập ác” tồi tàn

Lại là chính khắc tinh thần qủi dữ?

(lấy tay làm loa kêu gào)

Bê-en-dê-bút,Bê-en-dê-bút ngài đi thật sao chứ?

(Tiến lên cạnh thánh giá đưa tay sờ…)

Nào có chi đâu một xác chết nhục hình,

Có lẽ một nhắc nhở dị đoan mê tín

của bọn cùng đinh

Dành cho tên tử tội từ bao đời xa trước…

Sao thế nhỉ? không lẽ một Bê-en-dê-bút

Bạo tàn ngang ngược, mà lại cúi đầu

Trước một hình hài đơn giản thế này sao?

Không lẽ một con người chết tủi nhục

thương đau

Lại chiếm lĩnh một quyền năng tuyệt thế?

Ông già:

(Lò mò chống gậy bước ra)

Đúng, chẳng những là quyền năng triệt để,

Mà là vua trên tất cả vũ hoàn…



Tráng sĩ:

Ai? (quay lại) ồ lão trưởng

Vãn bối xin ngài tha tội vô phép hồ đồ.

Ông già:

Tiểu tử ở đâu?

Sao đêm khuya còn vơ vẩn thẫn thờ,

Than với thờ và kêu la inh ỏi?

Tráng sĩ:

Thưa lão trưởng,

Vãn bối chỉ là một tên lang thang trôi nỗi

Dành một đời đi tìm kiếm Minh Quân.

Để thỏa mãn lòng trai, dệt mộng kiếm cung,

Để cuộc sống trôi đi trong oai hùng và ý nghĩa.

Ông già:

Và tiểu tử đã tìm ra Minh Chúa?

Tráng sĩ:

Dạ thưa ngài, đã gặp rồi

nhưng chưa phải cuối cùng,

Hết Đại Đế Phá Luân,

Rồi đến quỉ vương Bê-en-dê-bút.

Nhưng rốt cuộc chưa có ai là tuyệt đối.

Ông già:

Này tiểu tử, ta khen ngươi cả một đời lặn lội,

Đem chí trai nuôi lý tưởng anh hùng,

Nhưng giữa trần gian bao la mịt mùng,

Làm gì có ai đáng mặt người tuyệt đối..

Ngoại trừ Đấng mà nhà ngươi chưa biết tới…

Tráng sĩ:

Thưa lão trưởng, ai, ai…

Có phải, có phải… (tay chỉ thánh giá)

Đấng này là tuyệt đối?



Ông già:

Đúng vậy chỉ mình Ngài là Chúa tể càn khôn,

Chỉ có Ngài là Vua cả chí tôn,

Mà mọi gối phải cúi mình thờ lạy.

Tráng sĩ:

Trời ! thật vậy sao thưa lão trưởng

Nếu thế, thì người hãy nói cho tôi đi:

Đấng đó ở đâu tên gọi là gì.

Mà sao lại chết thảm thương đầy nhục nhã?

Ông già:

Tiểu tử, nghe đây,

Ngài chính là GIÊSU CỨU CHÚA,

Là CON MỘT CỦA THƯỢNG ĐẾ TOÀN NĂNG

ĐÃ CAN TÂM MANG XÁC HẠ ĐƠN HÈN

CHẾT NHỤC NHÃ VÌ YÊU THƯƠNG NHÂN THẾ.

Tráng sĩ:

Giêsu Cứu Chúa, Giêsu Cứu Thế !

Hình như đã có lần vãn bối được nghe tên.

Nhưng rồi tháng năm phiêu bạt khắp miền,

Đời phóng túng, đã đẩy tên Ngài vào quên lãng.

Nhưng bây giờ Ngài ở đâu. Thưa lão trưởng?

Vì đây chỉ là…

Ông già:

Chỉ là một nhắc nhở đó thôi,

Vì hôm nay Ngài đang vinh hiển rạng ngời.

Ngài đã chết, đã Phục Sinh

và bây giờ đang sống,

Ngài ở khắp mọi nơi, Ngài có mặt từ đời đời.

Quyền uy trải rộng.

Có khi Ngài hiện diện bên ta, trong ta,

Mà cũng lắm khi Ngài mịt mùng xa vắng.



Tráng sĩ:

Như vây làm sao tôi gặp Ngài, thưa lão trưởng?

Tôi muốn lên đường và tìm kiếm ngay thôi.

Ông già:

Biết về Ngài ta chỉ có mấy lời.

Phần còn lại đó là TIN, YÊU và HY VỌNG.

Còn gặp được Ngài,

Ôi cả một hành trình nhiều khó khăn

quan trọng,

Mà mỗi người phải có một đường riêng.

Tráng sĩ:

Phải có một đường riêng?

Nghĩa là sao thưa lão trưởng?

Ông già:

Nghĩa là tự mình bằng nổ lực cần chuyên.

Bằng khiêm hạ nguyện cầu và tin tưởng.

Tráng sĩ:

Biển rộng sông dài, đường đời muôn hướng

Tìm được Ngài tôi e tóc bạc dài râu.

Ông già:

Tóc bạc dài râu chưa thấm gì đâu

Nhiều kẻ chỉ gặp Ngài trong làn hơi cuối chót.

Nhưng cõi gian truân, nhọc nhằn gian khổ

Phút tao phùng mới choáng ngợp tin yêu.

Nhưng nếu ngươi thành tâm

yêu mến thật nhiều,

Ngài có thể ngoài kia đang đứng đợi.

Tráng sĩ:

Thưa lão trưởng,

Dù hôm nay đường đời chưa tới

Dù mai kia ngàn nỗi chông gai,

Tôi sẽ bước đi, bước mãi trên đường dài,

Tìm cho được Ngài mới thôi thưa lão trưởng.

Ông già:

Tráng sĩ đi đi, đi mà xây lý tưởng,

Đêm qua rồi và sương lạnh dần tan.

Hôm nay rong ruổi hạc nỗi mây ngàn

Rồi sẽ có một ngày mai hạnh ngộ.

Tráng sĩ:

Cám ơn lão trưởng,Tráng sĩ đi đây.

Vàxin khắc ghi mọi lời thân thương đó,

Ôm chặt bên lòng như thanh kiếm đang mang…

(còn tiếp. Ngày mai cảnh 4)