LÀM THƠ NIỆM PHẬT

Thi nhân thời nhà Đường là Trương Tịch rất sùng bái nhà thơ giỏi là Xã Bồ.

Một ngày nọ, ông ta lấy bài thơ của Xã Bồ đốt thành tro bụi trộn với mật và đem ăn, tự mình cầu nguyện : “Bụng ruột của tôi từ nay sẽ đổi mới !”

Lại có người tên là Lý Động hâm mộ thơ của Giả Đảo bèn đúc một tượng đồng của Giả Đảo và đối đãi với nó như một tượng thần, lại còn niệm “Phật Giả Cao” mỗi ngày nữa chứ.

(Cổ kim tiếu sử)

Suy tư :

Mê thơ đến nổi ăn thơ là chuyện bình thường, thích thơ đến nổi tạc tượng của tác giả để thờ và mỗi ngày đứng trước tượng để đọc thơ như tụng kinh thì cũng là chuyện không có gì đặc biệt, bởi vì thời nay cũng có những nhà thơ nhà văn được đúc tượng bằng đồng cũng như bằng thạch cao để cho người ta ngó chơi...

Mê thơ đến nổi ăn thơ mặc dù thơ chẳng làm cho họ được sống lâu thêm vài giây, còn người Kitô hữu thì yêu Lời Chúa nhưng lại không muốn muốt Lời Chúa vào trong tâm, dù Lời Chúa sẽ làm cho họ được sống đời đời, đó là chuyện mà người Kitô hữu phải suy nghĩ.

Mê thơ đến nổi đúc tượng nhà thơ dù tượng nhà thơ chẳng làm cho họ được giá trị trước mặt Thiên Chúa,còn người Kitô hữu đã có tượng rất thánh là Chúa Giêsu, Đức Mẹ Maria và thánh cả Giuse ở trong nhà thờ, trong gia đình mình, nhưng lại không muốn đọc kinh trước tượng thánh, lại còn tỏ thái độ mắc cở khi cúi đầu trước tượng thánh Đức Mẹ hoặc thánh cả Giuse.

Người thế gian sùng bái thần tượng bất toàn của họ cách nhiệt thành hơn cả chúng ta -người Kitô hữu- tôn kính Thiên Chúa, bởi vì đức tin của chúng ta chỉ dựa trên thời tiết bốn mùa xuân hạ thu đông để kính mến và thờ phượng Thiên Chúa...