Suy Niệm Chúa Nhật 23C:

Thế Vận Hội mùa hè năm 2004 đã hết thúc tốt đẹp tại Athens,thủ đô Hy lạp. Ai có dịp theo dõi những cuộc tranh tài thể thao suốt 2 tuần vừa qua trên truyền hình, chắc phải thán phục đến kinh ngạc tài biểu diễn của các vận động viên tham dự. Hàng trăm triệu khán giả khắp nơi trên thế giới đã say mê theo dõi các cuộc đua bơi lội, chèo thuyền, thể dục thẩm mỹ, chạy bộ, nhào lộn trên dây, cử tạ v,.v của các lực sĩ đến từ mọi châu lục, đại diện cho trên 200 quốc gia lớn nhỏ.Mọi người đều rất tán thưởng tài biểu diễn của các vận động viên. Mức nghệ thuật biểu diễn rất tài tình của họ không những nói lên trình độ kỹ thuật cao của các quốc gia họ đại diện mà còn nói lên nỗ lực tập luyện phi thường của riêng họ nữa.Nếu họ đẵ không bỏ ra bao nhiêu công sức và thời gian để tập luyện,và khép mình vào những kỷ luật khắt khe về kỹ thuật chuyên môn thì chắc chắn họ đã không thể đạt được thành tích làm vinh dự cho quốc gia và cho riêng cá nhân họ. Như thế hiển nhiên cho ta thấy: muốn thành công trong lãnh vực thể thao ở cấp thế vận hội( Olympics record) thể tháo gia phải trả một giá rất cao để đạt thành tích mong muốn.Không thể tập tành sơ sơ, hay không tập luyện gì mà đòi đi tranh tài được.

Muốn đoạt huy chương vàng, huy chương bạc, họ phải trả giá tập luyện tương xứng. Đấy là vinh dự trần thế chóng qua mà còn phải trả giá đắt như vậy. Còn vinh dự đời đời thì sao ? Muốn đoạt huy chương vàng, huy chương bạc trong cuộc chạy đua vào Nước Trời thì vận động viên phải trả giá nào ? Tất cả chúng ta, những người tin Chúa Kitô và muốn hưởng vinh quang, hạnh phúc nước Trời, cũng được ví như những vận động viên đang chạy đua trên thao trường thiêng liêng để hy vọng đoạt giải thắng cuối cùng. Cuộc đua này còn cam go, khó khăn gấp bội so với những cuộc đua thế vận hội.tổ chức 4 năm một lần. Cam go và khó khăn hơn vì nó đòi hỏi nhiều hy sinh và quyết tâm hơn mọi cuộc tranh đua trên trần thế này.

Thật vậy, trong Phúc âm Chúa nhật tuần này, Chúa Giêsu nói: “Ai muốn theo ta mà không từ bỏ (ghét) cha mẹ, vợ con,anh em.chi em và cả mạng sống mình thì không thể làm môn đệ của ta được…”(Lk 14:26).

Câu nói trên, thoạt nghe, có vẻ chối tai vì làm sao Chúa lại đòi ta phải từ bỏ (có bản còn dịch là ‘ghét”) cha mẹ, những người thân nhất trong gia đình và chính mạng sống của mình để được đi theo Chúa, làm môn đệ của Người.,tức là được huy chương Vàng trong cuộc chạy đua vào Nước Thiên Chúa.. Lời đòi hỏi này của Chúa Giêsu có mâu thuẫn gì với giới răn thứ 4 dạy con cái phải yêu mến, thảo kính cha mẹ mình hay không ? Chắc chắn là không, vì ta không nên suy diễn lời Chúa theo cảm nghĩ của loài người. Chúa là tình yêu. Người dạy ta hai giới răn quan trong nhất là “ Yêu mến Thiên Chúa hết lòng, hết trí khôn, sức lực và yêu mến tha nhân như yêu chính mình”( Mk 13:29-31; Mt 23:34-40; Lk 10: 25-28).Như thế không có vấn đề Chúa muốn ta phải “ghét”ai để yêu Chúa mà đúng ra Người chỉ mong muốn ta phải yêu mến Người hơn cả yêu mến cha mẹ, vợ, chồng,con cái, anh chị em và ngay cả mạng sống của mình nữa.

Tại sao vậy ? bởi vì càng yêu Chúa nhiều thì càng có lợi cho ta chứ không có lợi gì cho Chúa.hết. Lý do là vì Chúa đã đủ hạnh phúc với chính Ngài rồi,và Chúa không cần chúng ta phải làm gì cho Người được hạnh phúc thêm hay được vinh quang hơn nữa.

Nhưng sở dĩ Chúa mong muốn chúng ta yêu mến Người “ hơn cả yêu mến cha mẹ, vợ, chồng, con cái , anh chị em ruột thịt” vì trước hết qua các đối tượng yêu thương này, chúng ta có kinh nghiệm cụ thể thế nào là yêu thương sâu đậm để từ kinh nghiệm này chúng ta có tiêu chuẩn để so sánh với mức độ yêu cao hơn nữa mà Chúa muốn chúng ta dành cho Người. Nhưng Chúa có ‘ích kỷ” khi đòi chúng ta phải yêu Chúa ở mức trỗi vượt đó không? Chắc hẳn cũng không vì Chúa không bao giờ ích kỷ, so đo, tính toán hơn thiệt khi dựng lên con người và nhất là cứu chuộc con người. Chúa là tột đỉnh của vui mừng, hạnh phúc và vinh quang rồi nên yêu Chúa ở mức cao độ có nghĩa là tháp nhập sâu hơn nữa vào bản chất tốt lành đó của Người.để ta được thêm vinh phúc. Có thể tạm ví thế này : ta càng gần ánh sáng bao nhiêu thì càng nhìn rõ sự vật bấy nhiêu, càng gần lò sưởi bao nhiêu thì càng bớt giá lạnh xâm chiếm cơ thể trong đêm đông lạnh buốt.

Vậy ta phải làm gì để chứng tỏ muốn yêu Chúa hơn mọi tạo vật khác kể cả chính mình?

Chúa Giêsu đã chỉ rõ cho ta cách thức phải làm trong bài Phúc Âm hôm nay. .Đó là : “,hãy từ bỏ chính mình, và vác thập giá theo Chúa mỗi ngày”để xứng đáng làm môn đệ của Người. Làm môn đệ của Chúa có nghĩa là cùng đồng hành với Chúa trên con đường khổ giá để đi vào hạnh phúc và vinh quang đời dời.Thử nghĩ xem: được sống đời đời thì có giátrị và vinh dự gấp trăm, gấp triệu lần hơn vinh dự đoạt được huy chương vàng,huy chương bac ở thế vận hội không?

Chúa Giêsu yêu thương chúng ta đến nỗi đã dám chết cho chúng ta trên thập giá năm xưa. Vậy ta có dám yêu mến Chúa hơn bất cứ ai trên đời này, yêu Người trên hết mọi sự không? Yêu Chúa để đừng chậy theo những lôi cuốn của “văn hóa sự chết” của chủ nghĩa tôn thờ vật chất, của những lối sống vô luân, vô đạo đang bành trướng khắp nơi, đặc biệt trong môi trường xã hội chúng ta đang sống hiện nay không ?

Đó là câu hỏi đặt ra cho mỗi người chúng ta suy nghĩ và tự trả lời hôm nay.