CHÂN DUNG NGƯỜI CON THẢO CỦA CHA

NGHE

* Bài đọc 1: Ed 18,25-28: Trách nhiệm cá nhân.
(25) Hỡi nhà Ít-ra-en, hãy nghe đây: “Phải chăng đường lối của Ta không ngay thẳng hay đường lối của các ngươi mới không ngay thẳng? (26) Khi người công chính từ bỏ lẽ công chính của mình và làm điều bất chính mà chết, thì chính vì điều bất chính nó đã làm mà nó phải chết. (27) Còn nếu kẻ gian ác từ bỏ điều dữ nó đã làm, mà thi hành điều chính trực công minh, thì nó sẽ cứu được mạng sống mình. (28) Nó đã thấy và từ bỏ mọi tội phản nghịch nó phạm, thì chắc chắn nó sẽ sống, nó không phải chết.”

* Bài đọc 2: Pl 2,1-11: Có những tâm tình như chính Đức Giê-su Ki-tô.
(3) Đừng làm chi vì ganh tỵ hay vì hư danh, nhưng hãy lấy lòng khiêm nhường mà coi người khác hơn mình. (4) Mỗi người đừng tìm lợi ích riêng cho mình, nhưng hãy tìm lợi ích cho người khác. Giữa anh em với nhau, anh em hãy có những tâm tình như chính Đức Giê-su Ki-tô.
(6) Đức Giê-su Ki-tô, vốn dĩ là Thiên Chúa mà không nghĩ phải nhất thiết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, (7) nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế. (8) Người lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự”

* Bài Tin Mừng: Mt 21,28-32: Dụ ngôn hai người con.
(28) Các ông nghĩ sao: Một người kia có hai con trai. Ong ta đến nói với người thứ nhất: “Này con, hôm nay con hãy đi làm vườn nho.” (29) Nó đáp: “Con không muốn đâu!” Nhưng sau đó, nó hối hận, nên lại đi. (30) Ong đến gặp người thứ hai và cũng bảo như vậy. Nó đáp: “Thưa ngài, con đây!” nhưng rồi lại không đi. (31) Trong hai người con đó, ai đã thi hành ý muốn của người cha?” Họ trả lời: “Người thứ nhất.” Đức Giê-su nói với họ: “Tôi bảo thật các ông: những người thu thuế và những cô gái điếm vào Nước Thiên Chúa trước các ông. (32) Vì ông Gio-an đã đến chỉ đường công chính cho các ông, mà các ông không tin ông ấy; còn những người thu thuế và những có gái điếm lại tin. Phần các ông, khi đã thấy vậy rồi, các ông vẫn không chịu hối hận mà tin ông ấy.”

NGẪM

* Câu hỏi gợi ý

1. Đối với Thiên Chúa, điều quan trọng là việc làm chứ không phải lời nói.
2. Ở vào thời Đức Giê-su và thời chúng ta hiện nay, ai là người con thứ nhất, ai là người con thứ hai?
3. Đức Giê-su là người con mẫu mực và tuyệt hảo của Cha.

* Suy tư gợi ý

1. Đối với Thiên Chúa, điều quan trọng là việc làm chứ không phải lời nói.

Quả những người được Đức Giêsu kể cho nghe dụ ngôn hai người con hiểu ngay dụng ý của Người và bắt buộc họ phải có cùng quan điểm như Đức Giê-su mà nhìn nhận rằng: Người con thứ nhất (lúc đầu đã từ chối làm theo lời người cha nhưng sau đó đã nghĩ lại và làm theo lời cha) là người đã thi hành ý muốn của người cha. Còn người con thứ hai (lúc đầu đã nói là sẽ làm theo lời người cha, nhưng sau lại không làm) là người con đã không thi hành ý muốn của người cha. Thế có nghĩa đối với Thiên Chúa việc làm mới là điều quan trọng chứ không phải lời nói. Thật vậy, nếu chỉ nói xuông thôi, thì điều gì chúng ta cũng có thể nói được. Còn việc làm thì không dễ gì mà thực hiện vì nó khó hơn nhiều. Chúng ta nói yêu Chúa, yêu người thì quả là quá dễ. Nhưng để chứng tỏ chúng ta mến Chúa yêu người, thì không dễ chút nào. Trái lại nhiều khi chúng ta phải “trầy da tróc vẩy” mới thực hiện được một việc bác ái, một hành động hy sinh, từ bỏ.

2. Ở vào thời Đức Giê-su và thời chúng ta hiện nay, ai là người con thứ nhất? ai là người con thứ hai?

2.1 Dựa vào chính lời của Đức Giê-su, chúng ta phải hiểu rằng: ở vào thời Đức Giê-su người con thứ nhất là những người thu thuế và các cô gái điếm. Vì rõ ràng trước khi Gio-an Tẩy Gỉa và Đức Giê-su xuất hiện thì những người này không sống theo Giáo lý của Chúa. Những người thu thuế đã không sống theo giới luật của Thiên Chúa khi họ hà hiếp dân chúng hay ăn bớt ăn xén của công trong khi hành nghề. Những cô gái điếm đã không giữ luật của Thiên Chúa khi họ bán mình cho những kẻ hiếu dâm. Nhưng khi Gio-an Tiền Hô xuất hiện, kêu gọi mọi người sám hối thì cả hai hạng người này đều tin Gio-an là sứ gỉa của Thiên Chúa mà hoán cải và dìm mình trong dòng sông Gióc-đan tỏ lòng hoán cải. Lúc trước họ từ chối Chúa, nhưng sau lại thi hành ý muốn của Chúa.

Còn người con thứ hai chính là các thượng tế và kỳ mục trong dân Ít-ra-en: lúc trước họ là những tín đồ của Thiên Chúa Gia-vê, là những người rất cẩn trọng trong việc tuân giữ lề luật của Người, nhưng sau họ lại hóa thành những người làm trái ý Thiên Chúa. Họ chẳng những đã không tin vào Gio-an và Đức Giê-su mà còn trực tiếp hay gián tiếp giết hại Gio-an và Đức Giê-su nữa. Đức Giê-su đã ám chỉ hành động sát nhân của họ trong dụ ngôn tá điền giết các đầy tớ và giết cả chính người con yêu dấu của chủ vườn nho (Mt 12,1-13).

2.2 Còn vào thời chúng ta hiện nay, ai là người con thứ nhất? ai là người con thứ hai? Chúng ta không có quyền xét đoán ai, mà hãy xét đoán chính mình: chúng ta là giáo dân, là đạo dòng, là tu sĩ, là linh mục….nhưng chúng ta có thật sự đáng được kể là người con thi hành ý của Cha trên trời không? Chúng ta sống đạo, chúng ta thi hành các thừa tác vụ như thế nào? trong tinh thần nào: tinh thần con thảo hay tinh thần nô lệ? Chúng ta đã được Thiên Chúa ban cho bao nhiêu là hồng ân, ơn phần hồn (ơn đức tin, các bí tích…) ơn phần xác (sức khoẻ, của cải vật chất, công ăn việc làm, nhà cửa…), chúng ta có biết thể hiện lòng biết ơn của chúng ta với Thiên Chúa là Cha và là Đấng ban ơn không? Coi chừng chúng ta chẳng những sẽ bị xếp sau mà còn bị “thay thế” bởi những người mà chúng ta cứ tưởng rằng họ không phải là con cái Thiên Chúa! Chúng ta đừng quên rằng trong xã hội hiện nay có rất nhiều người không công giáo sống còn tốt hơn chúng ta bội phần.

3. Đức Giê-su là người con mẫu mực và tuyệt hảo của Cha.

Dụ ngôn hai người con mà Đức Giê-su kể cho chúng ta không thể không dẫn chúng ta đến nhận định này: Đức Giê-su là người con mẫu mực và tuyệt hảo của Cha. Chính mẹ Giáo hội cũng hiểu như thế khi cho chúng ta đọc đoạn thư Phi-líp-phê của Thánh Phao-lô, chương 2, từ câu 2 đến câu 11. Đức Giê-su đã nói với Cha tiếng “DẠ”, tiếng “VÂNG” ngay từ thuở ban đầu: “NÀY CON XIN ĐẾN ĐỂ THỰC THI THÁNH Ý CHA” và đã thực thi đến nơi đến chốn mọi thánh ý của Cha. Vì thế mà trên thập gía Người mới có thể công bố: “Mọi sự đã hoàn tất!” Để thể hiện là người con yêu dấu của Cha, đẹp lòng Cha mọi bề, “Đức Giê-su đã không nghĩ phải nhất thiết duy trì địa vị ngang hàng với Thiên Chúa, nhưng đã hoàn toàn trút bỏ vinh quang mặc lấy thân nô lệ, trở nên giống phàm nhân sống như người trần thế, lại còn hạ mình, vâng lời cho đến nỗi bằng lòng chịu chết, chết trên cây thập tự

Nếu Đức Giê-su là người con mẫu mực và tuyệt hảo của Cha, thì chúng ta phải lấy Người làm chuẩn cho cách suy nghĩ và hành động, tức cho cách sống của chúng ta. Xưa rày người giáo dân Việt Nam thường chỉ lấy Mười Điều Răn Đạo Đức Chúa Trời và Sáu Điều Răn Hội Thánh làm chuẩn mực, làm điểm qui chiếu trong đời sống đức tin. Đúng ra chúng ta phải lấy Chúa Giê-su làm chuẫn mực, làm Điểm qui chiếu cho mọi suy nghĩ, lời nói, việc làm của chúng ta: “Tôi có suy nghĩ , nói năng và hành động giống như Đức Giê-su không?” Đó là câu hỏi mà chúng ta phải đặt ra cho mình mỗi ngày, để định hướng cuộc sống hoặc điều chỉnh những sai lạc của chúng ta.

NGUYỆN

Lạy Thiên Chúa là Cha, chúng con cảm tạ Cha đã ban Con Một Cha cho chúng con. Người chẳng những là Cứu Chúa của chúng con mà còn là Gương Mẫu cho chúng con noi theo. Xin Cha giúp chúng con biết suy nghĩ, nói năng và hành động như Người!

Lạy Chúa Giê-su là Sư Phụ của chúng con, xin Chúa dạy chúng con biết học tập cùng Chúa trong cách sống làm con thảo của Cha trên trời!

Lạy Chúa Thánh Thần là Đấng hướng dẫn thần linh, xin Chúa soi sáng, hướng dẫn, hỗ trợ chúng con, để chúng con biết gọi Thiên Chúa là “Abba” (Cha ơi, Ba ơi, Bố ơi) và biết sống tư cách là con thảo của Cha và tư cách là anh em của mọi người (xem Frère de tous của René Voilaunme).